Truyện cùng thể loại

Loading...

Vợ Ngốc Chương 7

Ngày tháng cứ êm đềm trôi qua nhanh chóng, Diệp Hạo đã trở lại quỹ đạo làm việc gần như xưa, nghĩa là vẫn đi sớm về muộn, nhưng 2,3 ngày lại cố gắng về sớm ăn cơm với Nhạc Ân một lần. Trong thời gian đó, Nhạc Ân được đôn đốc trong giờ cơm bằng mấy con gấu nên mỗi bữa đều ăn một chén đầy vung với một chén nhỏ xíu nữa, vẫn là hơn lúc trước quá nhiều rồi, nhưng do Diệp Hạo không ở nhà thường xuyên nên Nhạc Ân sẽ tổng kết 2,3 ngày nhận gấu một lần.Vì thế mới có lần Diệp Hạo trêu cô, 3 ngày mà chỉ đưa 2 con gấu,khiến cô chạy theo anh phân trần cả buổi tối, chỉ lặp đi lặp lại mấy từ làm cho thím Trương lắc đầu ngao ngán anh.

Diệp Hạo gọi Nhạc Ân là Ân, rồi có lúc lại là Tiểu Ân, có lúc lại Ân Ân, những lúc như vậy cô luôn nhoẻn miệng cười chạy tới bên anh. Thím Trương cũng thử gọi cô, nhưng bà thử gọi Ân Ân, cô không nghe, bà gọi Ân, cô không đáp, bà gọi cô Nhạc Ân, cô mím môi liếc mắt đi chỗ khác, bà đành gọi Tiểu Ân như ông bà Nhạc,cuối cùng cô mới ngẩng đầu lên. Một màn này khiến thím Trương không biết nên vui vì cô đã chịu nghe bà nói hay là buồn vì cô thiên vị Diệp Hạo đây nữa, Diệp Hạo gọi gì cũng được mà, nhưng một ngày bà thấy hãnh diện vô cùng.

Bây giờ Nhạc Ân đã nói chuyện thường xuyên hơn rồi, tuy vậy cô chỉ nói từng từ một, có khi cả câu dài cũng gói gọn trong 1,2 chữ, nhưng dù sao thím Trương và Diệp Hạo cũng hiểu nên không ai để ý đến một chuyện- cô luôn nói trống không. Đêm đó Diệp Hạo về nhà sớm, tranh thủ làm thêm gấu cho cô,lúc trước chỉ làm một mình, hôm nay có Nhạc Ân ngồi bên cạnh anh với nhiệm vụ nhồi bông vào. Diệp Hạo ra lệnh cho cô ngồi cách xa anh để tránh kim chỉ vô tình, Nhạc Ân ngồi xa xa nhìn Diệp Hạo làm, chờ lấy gấu để nhồi bông vào, lại chờ hơi lâu liền nhàm chán nhìn thím Trương đang dọn buổi tối, bèn gọi một tiếng " Thím..."

Diệp Hạo đang gắn mắt cho gấu ngay lập tức dừng tay nhìn sang Nhạc Ân, rồi lại nhìn thím Trương vẻ mặt bình tĩnh đang hỏi lại cô " Tiểu Ân có chuyện gì?"

Nhạc Ân ngẩng đầu, chu miệng hỏi " Thím... Cơm?"

Diệp Hạo bất ngờ, không phải vì câu hỏi mà vì Nhạc Ân đang nói chuyện với thím Trương, nhận ra được thím Trương, cái chính là lại còn gọi thím, trong khi cô chưa bao giờ gọi anh. Trong lòng liền thấy khó chịu, nhưng vẫn bình thản hỏi thím Trương " Cô ấy đã nói chuyện với thím?"

Thím Trương trong lòng hãnh diện trả lời " Vâng, khi chiều có gọi tôi, nhưng chỉ gọi 1 tiếng thím rồi thôi " nhưng ít nhất là cô đã gọi bà, còn anh thì chưa, thím Trương nói hớn hở, đoạn quay qua Nhạc Ân trả lời " Thím Trương đang dọn cơm cho Tiểu Ân đây " rồi cười cười tiếp tục công việc.

Diệp Hạo nhìn Nhạc Ân cứ dán mắt theo hướng thím Trương, trong lòng bỗng thấy ghen tị thực sự, sau này chính bản thân anh cũng cười khi nghĩ lại ngày này, một người như anh có thể ghen tị chỉ vì một chuyện nhỏ nhặt như vậy. Nhưng hiện tại vẫn là ghen tị, liền đưa tay kéo cô qua, ôm lấy eo cô, tay kia đưa mặt cô hướng qua mắt mình hỏi " Ân Ân gọi anh là gì nào?"

Nhạc Ân nhìn anh chớp mắt không hiểu. Anh kiên nhẫn hỏi " Em gọi thím Trương là thím, vậy sẽ gọi anh là gì nào "

Lúc này Nhạc Ân mới hiểu, liền nhoẻn miệng cười trả lời " Cậu... chủ..."

Diệp Hạo nhíu mày, cô gọi anh như vậy là sao, là cô đặt cho anh hay là cô coi trọng anh đây, đang phân vân đã nghe thím Trương cười ha ha sau lưng trả lời thắc mắc dùm anh " Vì tôi gọi cậu là cậu chủ đấy "

Thì ra là vậy, Diệp Hạo hiểu ra sự việc, cô nghe ai đó gọi người ta thế nào sẽ theo đó mà gọi, nhưng, Diệp Hạo nhìn Nhạc Ân nheo mắt, anh muốn cô gọi tên anh chứ không giống như thím Trương gọi anh là cậu chủ.

Ngay sau đó liền buông Nhạc Ân ra, bàn tay nhanh thoăn thoắt gắn mắt cho gấu, dưới sự tò mò của Nhạc Ân, cầm một mảnh vải lên nhìn nhìn suy nghĩ, lát sau cầm kéo cắt cắt, rồi lấy kim chỉ khâu khâu, tốc độ chỉ có thể nói là đáng sợ, đến thím Trương tự nhận cũng là giỏi khâu vá cũng phải khâm phục anh. Cuối cùng, sau khi hoàn thành tất cả, anh lấy chú gấu mới làm, nhẹ nhàng mặc vào một cái váy ( ^^), đưa ra trước mặt Nhạc Ân,hừ giọng phun một câu chứa đầy tức giận " Nếu gọi được tên tôi, em sẽ có nó " lại quay sang thím Trương " Thím không được nói cho cô ấy biết " rồi quay lại nhìn Nhạc Ân chằm chằm.

Nhạc Ân ngay lập tức nhào qua anh " Cậu.. chủ "

Anh nheo mắt " Không phải "

Nhạc Ân nhíu mày hoang mang nói " Không...biết " lại suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn là nói " Không.. biết "

Anh nắm chặt con gấu rút tay lui, cô vội níu lại, nhìn con gấu, lo lắng đến mức chảy mồ hôi, cô không biết tên là cái gì hết, thím Trương chẳng gọi anh là cậu chủ sao, rồi bỗng nhiên nhớ ra điều gi liền la lên " A... Anh... Tên.... Anh..." nói xong cắn môi chờ đợi.

Nghe một tiếng anh từ cô,lại nhìn khuôn mặt lo lắng đang nhìn mình, anh chợt sững người,cảm thấy mình thật trẻ con, tại sao lại đi ghen tị, tại sao lại hỏi một câu vô lí với cô, một lúc sau, lấy lại sự cần bằng, anh ôm lấy cô, vuốt vuốt má cho khuôn mặt lo lắng của cô bình tĩnh lại, anh thở dài, cầm lấy tay cô bỏ vào chú gấu mặc váy, nhìn vào mắt cô nói " Từ nay phải gọi anh là Andy, nhớ không, Andy", không phải là Diệp Hạo, mà là Andy.

Andy là tên tiếng Anh của anh do mẹ anh đặt, ở đây không một ai biết, nhưng anh sẽ cho cô biết, chỉ để cô gọi.

Nhạc Ân nhìn gấu, lại nhìn anh mĩm cười ngoan ngoãn " Andy.."

Anh xoa xoa đầu cô vài cái, liền kéo cô đứng dậy đi ăn cơm.

----------------------------------

Nhà của Từ Tố Tố là một căn nhà xa hoa, từ khi nhận hợp đồng này, Trần thúc cho tất cả nhân viên tập trung vào làm, chủ yếu là phụ giúp Diệp Hạo. Diệp Hạo rất bận rộn, lúc ở nước ngoài, thường là người ta thuê anh cả thiết kế, xây dựng và trang trí luôn một căn nhà, nói chung là anh đảm trách từ đầu đến cuối nên mọi công đoạn đều được chuẩn bị chu đáo, cũng có một lần, một người nhờ anh tư vấn trang trí cho một tòa lâu đài lớn, nhưng lúc đó mọi thứ đều đã có sẵn, lại có một đội ngũ chuyên nghiệp cùng làm nên mọi việc coi như thuận lợi. Còn lần này, cả một ngôi nhà lớn bên trong hoàn toàn trống trơn, Từ Tố Tố giao cho anh tất cả mọi việc, từ trang trí màu sơn đến nội thất ngôi nhà, cô lại nói là chưa có ý tưởng gì, nhờ anh gợi ý, anh suy nghĩ một bản phác thảo đưa cho cô liền phải đợi cô suy nghĩ mấy ngày mới xong việc, trong khi anh nhớ không nhầm cô ta từng bảo gần tới sinh nhật cô ta nên phải làm nhanh thì phải, nhưng anh vốn là người dễ ứng dễ hợp, cô ta chậm cũng không liên quan đến anh, mọi thứ cứ thế mà làm. Cho nên phải mất 5 ngày, Diệp Hạo mới thống nhất toàn bộ công việc với Từ Tố Tố, giờ thì công việc đang được tiến hành được hơn nửa tháng.

Mặt trời sắp lặn,trong căn phòng khách của ngôi nhà, lớp sơn màu phấn quét ngày hôm qua đã khô, Diệp Hạo đang cẩn thận dát lên từng miếng sứ có men óng ánh màu đỏ thành một bông hoa lớn ở bức tường đối diện cửa ra vào, anh là một chuyên gia trang trí tường bằng đồ vật nhỏ, đó chính là nét độc đáo khiến Từ Tố Tố thuê anh, cô đã không còn thích bức tường truyền thống chỉ sơn rồi treo tranh lên nữa. Những người khác hôm nay tiếp tục sơn ở các căn phòng khác, việc trang trí cụ thể sẽ do Diệp Hạo đảm trách, nội thất sẽ được mua sau khi trang trí xong cho phù hợp.

Từ Tố Tố từ ngoài đi vào lần lượt chào mọi người đang bận rộn pha sơn cho ngày mai, rồi tự nhiên đi vào phòng khách lớn, đứng sau lưng Diệp Hạo nhìn chăm chú.

Trần thúc và một nhân viên trên lầu đi xuống liền thấy Từ Tố Tố mặc váy màu đỏ trang nhã, lai trang điểm đậm đứng nhìn Diệp Hạo liền nháy mắt với nhau vòng qua đi ra ngoài mà không chào cô. Cả văn phòng ai cũng biết cô tiểu thư họ Từ xinh đẹp có ý với Diệp Hạo, vì mới ngày đầu đến làm việc, cô đã mon men tới hỏi thăm mọi người, sau đó ngày nào cũng ghé qua, dù là với lí do trông coi tiến trình công việc, nhưng ngày nào đến cũng cố ý về sau cùng với Diệp Hạo, quá rõ ràng còn gì.

" Có cần gọi anh Diệp Hạo về không?" một cậu nhân viên trẻ nhìn vào phòng khách hỏi Trần thúc.

"Biết rồi còn hỏi mãi " Trần thúc liếc cậu nhân viên trẻ cười cợt, Diệp Hạo luôn luôn về sau cùng, anh tự cảm thấy khi nào hết cảm hứng làm việc mới về, công việc trang trí phải liên tục, nếu bỏ dở giữa chừng thì ngày hôm sau sẽ không giống ngày hôm trước. Nên mọi người cũng quen với tính cách của anh, tự động về trước không cần gọi.

" Tại cháu thấy cô ấy nhìn chằm chằm như đang thèm thuồng lắm ấy, Chú nói xem,Từ tiểu thư kia có ăn thịt anh Hạo không nhỉ " cậu nhân viên trẻ biết Trần thúc là người vui tính, không ý tứ nói đùa.

" HỪm... " Trần thúc vuốt cằm suy tư rồi phán " Cậu phải xem anh Hạo của cậu là ai nữa rồi mới hỏi tôi câu ấy", sau đó vỗ trán cậu nhân viên trẻ " Về thôi, ở đó mà tọc mạch, cậu nên học hỏi người ta đem tiền về cho tôi còn hơn là ở đó mà châm chọc người ta,cầm lấy cái túi đó ra xe cho tôi " nói xong không nhìn lại cậu nhân viên trẻ liền vác đồ nghề ra xe.

" Cháu cũng không phải đi du học về như anh ấy đấy " Cậu nhân viên trẻ xoa xoa trán, vừa xách túi đi theo vừa càu nhàu. Tiếng nói còn văng vẳng, lát sau có tiếng xe khởi động, mọi người đều ra về, cả sân to lớn chỉ còn 2 chiếc xe.

"Đẹp quá " Thấy Diệp Hạo bưng ghế cao qua chỗ khác, Từ Tố Tố lên tiếng, nãy giờ không gọi anh vì cô đã biết qua,anh không muốn ai quấy rầy khi đang chăm chú làm việc.

Diệp Hạo quay đầu thấy Từ Tố Tố liền gật đầu chào " Từ tiểu thư" một tiếng, xong tiếp tục công việc, bưng ghế đi qua bên kia, chẳng tỏ ý gì trước lời cảm thán của chủ nhà.

Từ Tố Tố không bất mãn, cô mĩm cười nghiêng đầu nhìn tiếp, qua mấy ngày này, cô đã hiểu công phu khó gần như lời bạn cô đã nói, nhưng không sao, cô càng thích.

Lúc xong việc thì đã hơn 8h, Diệp Hạo xuống ghế, bước lùi lại nhìn toàn bộ bức tường đã hoàn thành, mặt không chút biểu tình gì nhưng anh đang hài lòng, một bông hoa mẫu đơn đỏ tuyệt sắc đã hoàn thành, nhìn vào cho ta cảm giác kiêu sa tôn quý, màu đỏ tuy chói lóa nhưng trong lần trang trí này, phải là bông mẫu đơn đỏ mới hợp với ý tưởng của anh, đây cũng mới chỉ là một phần, anh tính toán vài ngày nữa mới hoàn thành phòng khách này. Nhìn đủ, Diệp Hạo nhanh chóng dọn dẹp rời khỏi, cứ thế không để ý một người đang kiên nhẫn chờ anh.

Từ Tố Tố cũng bị vẻ đẹp của bông hoa thu hút, nhưng tiếc là bông hoa này lại không bằng người làm ra nó, thấy Diệp Hạo chuẩn bị xong liền đi đến, tao nhã cười nói " Anh thật vất vả rồi, bông hoa quá tuyệt vời "

" Rất vui vì Từ tiểu thư đã thích " Diệp Hạo ngắn gọn, dọn dẹp gọn mọi thứ liền với lấy áo khoác rồi đi, anh còn muốn rửa tay dính đầy bụi nhưng liếc thấy Từ Tố Tố đứng bên cạnh,quyết định về nhà rồi rửa.

Từ Tố Tố nhẫn,lời nói của anh, thái độ của anh càng lạnh, cô càng phải cố đến cùng, bản tính háo thắng vốn có không cho phép mình thua anh, nên vẫn cố giữ vẻ tao nhã cười nói tiếp " Hôm nay anh phải để em cám ơn anh đã nhé, anh nhất định phải cùng em ăn một bữa cơm ", chưa đợi Diệp Hạo từ chối như mọi ngày liền nói tiếp " Đừng từ chối nữa, hôm nay là lần thứ ba em mời anh rồi, anh không nể mặt em sao " cuối cùng trên môi giữ nụ cười chờ đợi.

Diệp Hạo đã mặc áo khoác xong, người đã quay về phía cửa muốn đi nghe vậy liền dừng lại, quay đầu nhìn cô cười " Xin lỗi lại phụ lòng Từ tiểu thư, cô đã trả tiền cho chúng tôi đầy đủ rồi, tôi cảm thấy không cần nhận lời cám ơn của cô nữa, tôi có việc gấp, ngày mai gặp lại " nói xong quay người đi ngay, trên mày liền nhíu lại suy nghĩ " Tôi đã từ chối cô 2 lần mà vẫn mời, cô đúng là không nể mặt tôi mới đúng ".

--------------------------------------------------

Thời gian này vì công việc,vì Nhạc Ân, Diệp Hạo chưa gặp lại Từ Gia Huy, nghe nói cậu ta cũng bận rộn, nhưng gần đây đã xong việc liền ngày nào cũng gọi Diệp Hạo đi uống, lần gần đây nhất còn có mấy người bạn nữa đi cùng nhưng hôm đó Diệp Hạo thực sự không thể đến liền bị Từ Gia Huy kêu gào cằn nhằn, vậy nên hôm nay cậu ta bảo đi uống, anh đành phải thu xếp để đi, mà đáng lẽ ra hôm nay phải về nhà ăn cơm với Nhạc Ân. Thế là hôm nay anh ra về cùng lúc với Trần thúc, cũng may hôm nay Từ tiểu thư kia không đến làm phiền anh.

Nhưng lúc đến chỗ hẹn, anh lại nhìn thấy cô ta ngồi với Từ Gia Huy thì liền hiểu ra vì sao hôm nay cô ta không đến, lại nhận ra thêm một điều, Từ Gia Huy, Từ Tố Tố, hai người đó có quan hệ với nhau, phiền phức rồi đây.

Từ Tố Tố nhìn Diệp Hạo đang đi tới liền mĩm cười đắc ý, cô đã linh cảm đúng, hồi chiều lúc anh họ cô qua nhà gặp cha, cô nhàm chán vì chuyện Diệp Hạo mấy ngày nay liền đeo bám Từ Gia Huy nhõng nhẽo, đang nói chuyện thì Từ Gia Huy nghe điện thoại, thấy màn hình điện thoại hiện lên chữ "Diệp Hạo", tim cô đập thình thịch, đó là lúc Diệp Hạo đang điện thoại nói với Từ Gia Huy tắm xong mới đến chỗ hẹn. Cô cũng không biết có phải Diệp Hạo kia hay không, hỏi thẳng anh họ thì không hay,cô bèn quyết định đòi theo Từ Gia Huy đến đây, nếu không phải thì đi chơi giải khuây luôn thể, nhưng cô đã đúng khi đến đây, Từ Tố Tố giả vờ ngạc nhiên chào đón " Anh Diệp Hạo, chúng ta đúng là có duyên, hẹn thì không gặp, không hẹn lại gặp được nhé ", rồi vắt chéo chân để lộ đôi chân thon dài dưới chiếc mini juyp ngắn ngủn.

Từ Gia Huy cũng ngạc nhiên hỏi " Hai người quen nhau ",trong lòng không thắc mắc tại sao em họ mình đòi theo mà lại thắc mắc tại sao người bạn máu lạn của mình quen biết em họ.

Diệp Hạo đi đến bên bàn, thản nhiên ngồi xuống ghế đôi diện liếc nhìn hai kẻ trước mắt phun một câu" Từ tiểu thư là khách hàng của tôi " nói rồi tự nhiên rót rượu uống, không một lời hỏi thăm hai người trước mặt,

Từ Gia Huy đã quen với tính cách bạn, gật đầu đã hiểu quay sang Từ Tố Tố nói " Nghe chú nói em đang xây một ngôi nhà, thì ra là vậy " đoạn nhìn Diệp Hạo cười cười rối nói tiếp " Thế nào, cảm giác trang trí một ngôi nhà như nhà em tôi có hoành tráng như mấy ngôi nhà cậu từng làm bên kia hay không?"

Diệp Hạo rút điếu thuốc, châm hút, thong thả phả khói mới nói, giọng điệu thật lòng trả lời câu hỏi của bạn " Tôi cũng không biết, nhưng ngôi nhà đó thật sự là một ngôi nhà đẹp, được trang trí cho ngôi nhà đó tôi cũng thấy rất hào hứng " nói xong mĩm cười, một nụ cười chân thật.

Từ Gia Huy cười ha ha, đối với sự chân thành của bạn lấy làm hài lòng, Diệp Hạo lúc bình thường ăn nói khó nghe nhưng quả thật là một người thẳng thắn, Từ Gia Huy đối với người bạn học từng không đánh không phải bạn này tình cảm rất sâu đậm. Cười chưa dứt đã hướng ly rượu Diệp Hạo rót thêm.

Từ Tố Tố ngồi bên cạnh bất mãn nhìn Từ Gia Huy và Diệp Hạo trò chuyện vui vẻ liền vội vã xen vào " Thì ra anh Diệp Hạo từng học thiết kế ở nước ngoài, hèn gì thật chuyên nghiệp, nhưng sao anh lại vào văn phòng nhỏ đó làm, nếu không có Tư Ưu giới thiệu, em sao biết được anh ", miệng vẫn giữ nụ cười ngọt ngào nhất.

Diệp Hạo nghe cô nói không có ý kiến với bất cứ điều gì, học nước ngoài thì sao, làm văn phòng nhỏ thì thế nào, cô hỏi anh không biết đường trả lời, liền lựa chọn phương án trả lời qua loa cho qua chuyện " Tư Ưu là ai nhỉ, tôi không biết người đó "

Từ Tố Tố nghe vậy cứng họng, không phải Tư Ưu ( xem lại chương 2, con gái chủ quán cafe, nơi Diệp Hạo từng làm) nói lúc Diệp Hạo tới làm, cô ta thân thiết với Diệp Hạo lắm sao, nhưng chợt nảy sinh cảm giác thỏa mãn khi anh không nhớ tới người con gái khác, đang suy nghĩ nên nói chuyện tiếp thế nào liền nghe thấy tiếng cười không ngừng bên này của Từ Gia Huy.Từ Gia Huy vỗ vai Tứ Tố Tố nén cười nói:

" Tố Tố, cậu ta không học trang trí gì cả, cậu ta học ngành kiến trúc sư, nhưng về đây không ai nhận phải xin vào văn phòng nhỏ đó nên mới phải sử dụng nghề phụ là trang trí, vả lại cái văn phòng nhỏ đó chỉ làm quảng cáo trang trí nhỏ, em chẳng phải rất sĩ diện sao lại đi nhờ cái văn phòng đó " Từ Gia Huy ngừng cười để nói, nói xong lại cười, hoàn toàn không biết rằng câu nói chỉ muốn châm chọc Diệp Hạo lại vô tình làm mất mặt cô em họ.

Diệp Hạo thấy bạn lại đùa giỡn như mọi ngày thì hiện về vẻ mặt thờ ơ để đối phó, cũng không quan tâm trong lời nói của bạn dù vô tình nhưng lộ bộ mặt của Từ Tố Tố, anh nhàn nhã uống rượu tiếp, đến đây vốn dĩ để vui vẻ,nhìn bạn đùa giỡn anh vui như vậy anh cũng thấy trong lòng vui vẻ theo.

Đêm nay Từ Tố Tố thất bại, Diệp Hạo chỉ nói chuyện phiếm với Từ Gia Huy, anh họ cô cũng nhiều lúc quên luôn cô em bên cạnh, ngẫu nhiên lại quay qua nói vài câu trêu đùa, cô hoàn toàn lạc lỏng đêm nay. Từ Tố Tố thấy buồn bực khi mọi chuyện cứ không theo ý muốn của cô, nhìn Diệp Hạo từ biệt Từ Gia Huy, cũng có quay sang cô gật đầu 1 cái, xong đi ra ngoài, Từ Tố Tố cắn môi nhíu mày nhìn theo, cô không tin chỉ một Diệp Hạo nho nhỏ cô lại không thể chinh phục được.

" Em thích cậu ta " Từ Gia Huy lúc này mới nghiêm túc nhìn Từ Tố Tố hỏi

" Sao cơ..?" Từ Tố Tố giật mình nhìn anh họ mình, không hiểu chuyện gì.

Từ Gia Huy nhìn lông bông thế thôi thực ra anh là một người rất tài giỏi, từ đầu khi thấy cô khăng khăng theo anh, đến màn gặp Diệp Hạo anh đã nhận ra mọi chuyện. Anh lắc đầu vỗ vỗ vai cô em họ từ nhỏ đã kiêu ngạo và tự cao này, thật lòng khuyên bảo " Cậu ta không phải là người muốn yêu là yêu được, anh nói trước cho em biết, anh rất hiểu rõ Diệp Hạo, trong mắt cậu ta không có em thì mãi mãi sẽ không chấp nhận em, em dây dưa thì người tổn thương là em thôi " nói xong đứng dậy nhìn cô " Anh đưa em về, đứng dậy đi" rồi đi ra ngoài.
Loading...
Loading...
Close
Các bạn đang được đọc truyện

Vợ Ngốc Chương 7

Online tại TruyenTranhTH.Net(Website hàng đầu Việt Nam chuyên cập nhật và sản xuất truyện tranh, truyện chữ hay và HOT nhất hiện nay).
Bộ truyện

Vợ Ngốc

được vị tác giả nổi tiếng

A Bối

    chắp bút, đây là một bộ truyện hay và rất được ưa thích bởi các độc giả tại Việt Nam.Mỗi bộ truyện chữ Online nói riêng và truyện đọc nói chung khi được xuất bản không những mang một ý nghĩa giải trí riêng mà còn là tâm tư, tình cảm, nguyện vọng của chính tác giả gởi gắm vào.Chính vì vậy tác giả A Bối đã tạo nên bộ truyện Vợ Ngốc - hấp dẫn này đây. Là một người mê đọc truyện

Ngôn Tình

    thì tìm đọc bộ truyện Vợ Ngốc là một lựa chọn hoàn toàn chính xác, bởi đây được xem là một trong những truyện hay nhất ở thể loại này.
Để mang đến quý độc giả yêu thích đọc truyện có thể trải nghiệm các chương mới nhất của bộ truyện Vợ Ngốc này bằng bản Tiếng Việt Online mới nhất, đội ngũ quản trị viên, biên tập viên cũng như cộng tác viên của Website TruyentranhTH.Net đã làm việc cật lực để phục vụ tốt nhất nhu cầu đọc truyện chữ của các bạn.Hy vọng khi đến với TruyentranhTH, các bạn sẽ có được những phút giây giải trí cực kỳ thoải mái cùng với những bộ truyện yêu thích của mình!Hãy bookmark ngay đường link của bộ truyện này lại để bạn có thể chắc chắn rằng mình sẽ được cập nhật chương mới nhất nhé!Đồng thời hãy LIKE fanpage của TruyentranhTH để ủng hộ cũng như theo dõi những bộ truyện hay nhất.
Close
Close