Truyện cùng thể loại

Loading...

Vợ Ngốc Chương 21

Cả căn nhà chìm trong bóng tối, chỉ có một nơi có ánh đèn, ở phòng tắm, Diệp hạo ôm Nhạc Ân ngồi trong bồn tắm đang nhẹ nhàng vốc nước rửa vết son phấn cho cô. Nhạc Ân đã ngủ say từ bao giờ, khuôn mặt vẫn còn ửng hồng xinh đẹp, cả người vô lực trong vòng ôm của Diệp Hạo.

Bàn tay to lớn từ từ di chuyển xuống dưới, dừng lại ở cái cổ và bờ vai trắng nõn toàn dấu hôn của mình, Diệp Hạo khẽ mĩm cười, trong ánh mắt tràn đầy yêu thương. Lúc đó, anh chỉ linh cảm được cô đang ở trung tâm thành phố, nếu đúng là như vậy thì anh thừa sức tìm ra cô, chỉ cần Từ Gia Huy ra tay thì người của cậu ta có thể tìm trong 20 phút, may mắn mà anh nghĩ đúng, anh tìm thấy cô. Từ xa, nhìn cô khom người né tránh bàn tay kẻ đó, anh như đánh mất lý trí, lúc đó anh chỉ muốn không một ai được đụng vào cô, anh chỉ muốn cô mãi mãi chỉ thuộc về một mình anh, vậy thì phải chiếm hữu.

Chiếm hữu?? Diệp Hạo hôn lên trán cô vợ nhỏ, cái cảm giác cô thực sự đã thuộc về mình khiến anh thỏa mãn vô cùng, phải, từ nay trở đi, Ân Ân chỉ là của riêng Diệp Hạo này. Một người đàn ông 26 tuổi nào đó lần đầu tiên nếm mùi hoan ái đang có tâm tình rất vui vẻ, tiếp tục tắm cho cô vợ nhỏ, luôn tiện tạm thời bỏ qua mọi lỗi lầm mà cô vợ mình đã mắc phải.

--------------------------------------------------------

Nhạc Ân mơ màng mở mắt, nhận ra đang ở trong phòng ngủ của mình. Theo thói quen lại nhìn sang bên cạnh nhưng thấy trống không, Andy đi làm rồi?? sao không đưa Nhạc Ân đi theo a.. Nhạc Ân rầu rĩ muốn ngồi dậy nhưng cảm thấy cả người vô lực không dậy nổi, thử nghiêng người để chống tay ngồi dậy thì phát hiện cái eo của mình hơi ê ẩm, chân khẽ co lại thì thấy một nơi khác cũng đau. Nhạc Ân cắn môi, nước mắt chực rơi, cả người mỏi mệt đau đớn, mà Andy lại bỏ đi, trong đầu chợt hiện ra cảnh tượng ngày hôm qua, Nhạc Ân nói dối, Nhạc Ân hoảng sợ, rồi Andy làm đau Nhạc Ân, cô ngốc nào đó tủi thân mà khóc thành tiếng nức nở.

" Ân Ân, anh đây, ngoan, sao lại khóc... " Diệp Hạo đang múc cháo ra chén thì nghe thấy tiếng khóc, vội bỏ cái chén xuống chạy ngay vào phòng, thấy Nhạc Ân đang co người lại mà khóc thì hoảng hốt chạy tới ôm cô

" Hức... hức... Andy... sợ... người đó... đưa tay... oa oa... ghê " Nhạc Ân cảm nhận được vòng tay đang ôm chặt mình, vừa kinh ngạc vừa vui mừng nắm lấy áo Diệp Hạo nghẹn ngào mà nói

" Không sợ, có anh ở đây, không sợ nữa, ngoan nào, không khóc nữa... " Anh chưa kịp tính nợ mà đã phải ngồi đây dỗ dành cô thế này rồi, Diệp Hạo thở dài, nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô vợ nhỏ

" Híc... đau nữa... Andy làm đau... oa oa oa..." Nước mắt vừa lau đi, Nhạc Ân nhớ tới chuyện tiếp theo, lại khóc to hơn nữa

" Đau sao?? Ngoan, không làm em đau nữa, đừng khóc, sẽ mệt người... " Người nào đó cảm thán, sao tội lỗi chuyển qua anh rồi, bàn tay vẫn kiên nhẫn lau nước mắt đã dàn dụa, sợ cô khóc thêm mắt sẽ sưng lên, người cũng mệt thêm

Nhạc Ân thờ phì phò hơi ngừng khóc, nghe một chữ mệt của Diệp Hạo lại hào hứng khóc tiếp

" Oa oa... mệt, mỏi... oa oa... Andy đáng ghét... oa oa.... "

" Được, anh đáng ghét, không được khóc nữa... " Diệp Hạo vô lực, thấy nước mắt lau mãi chẳng hết, đè cái đầu đang khóc vào ngực mình, bàn tay khẽ vuốt an ủi

"... bỏ đi nữa... bỏ Ân nữa.... "

" Không bỏ em, anh đi nấu cháo cho em "

" Nói dối.... hức... không thấy a... hức "

" Anh đứng ngoài bếp mà, sao em thấy.... "

" Đau a..... "

"... " Diệp Hạo ngẫng đầu lên nhìn trần nhà, sao lại quay về chuyện cũ

" Oa oa... không nói chuyện... oa oa... " Nhạc Ân đợi không thấy Diệp Hạo đáp lời, lại òa khóc, giờ cô đau, mệt mỏi, mà người làm cô thành như vậy là Diệp Hạo, cô có quyền khóc a, cô ngốc nào đó đã quên luôn tội nói dối của mình

" Ngoan, anh nói chuyện, nhưng em đói, anh ra lấy cháo cho em ăn đã rồi nói tiếp, được không Ân Ân?" anh chịu thua, ai bảo cô là cô vợ đáng yêu của anh chứ.

" không ăn... không cần ăn... hức hức... " Nhạc Ân hơi dịu lại, ngừng khóc, mắt nhắm lại, hai tay vòng ra sau lưng Diệp Hạo ôm chặt

" Tối hôm qua chưa ăn gì, anh đút cho em ăn..."

"... không.... "

" Anh chưa cho con Gấu ăn " Diệp Hạo nhếch miệng, đánh vào điểm yếu của cô

"...." Nhạc Ân ngừng cả thút thít,cái đầu khựng lại, không quệt nước mắt vào áo Diệp Hạo nữa

" Tối qua cũng chưa cho nó ăn " Diệp Hạo phụ hoa thêm, nhưng thật ra là có cho rồi

".... " Nhạc Ân nhíu mày, khẽ nhích người ra, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt đang cúi xuống của Diệp Hạo ai oán " Cho nó ăn a, nó sẽ đói "

" Em cũng ra ăn với nó luôn, không có em, nó sẽ ăn rất ít " Diệp Hạo hôn lên cái trán dính bệt mấy sợ tóc, dụ dỗ

"... Ăn thì ăn... " Nhạc Ân bĩu môi chấp nhận lời dụ dỗ, cái đầu còn xoay qua chỗ khác không thèm nhìn Diệp Hạo

Diệp Hạo mĩm cười yêu chiều vỗ cái đầu nhỏ, đứng lên tới cửa lấy một cái váy ngủ, cô tạm thời không mặc áo quần ngủ kia được rồi

Khi Diệp Hạo đem áo tới, tròng vào người Nhạc Ân thì cô mới nhận ra là mình trần truồng??? mắt trợn lên nhìn chằm chằm vào bàn tay to đang kéo bàn tay mình cho vào tay áo bên trái, lại chuyển qua tay áo bên phải, Nhạc Ân thì thào

" Andy, không mặc áo kia sao??"

" Không cần, hôm nay ở với anh không cần mặc đồ lót " Diệp Hạo nói chuyện mà mặt không đỏ, lời không hoảng.

" Tại sao...? " Nhạc Ân ngẩng đầu thắc mắc

" Tiện bề hành động, an tâm,thím Trương về thì em phải mặc vào, rõ chưa?"

Nhạc Ân ngây ngô gật đầu, hiểu mà không hiểu lắm, đang nghiêng đầu suy nghĩ thì cả người được bế lên đi ra khỏi phòng.

" Ngổi ở đây, anh lấy cháo " Diệp Hạo để Nhạc Ân ngồi xổm trên ghế vì cô không mang dép, lại cẩn thận kéo làn váy che kín cả hai chân, xong rồi mới đi múc cháo tiếp, múc xong chén cháo cho Nhạc Ân thì múc tiếp cháo cho con Gấu, đặt xuống gần ghế cô ngồi rồi đi gọi nó vào ăn.

" Andy... nó ăn nhanh kìa... nó đói " Nhạc Ân để hai tay lên đầu gối, nhìn xuống con Gấu đang hí hoáy ăn, mọi khi cả ngày ăn đồ đóng hộp, đến tối mới được ăn thức ăn thịt cá, vậy mà tối qua Diệp Hạo cũng cho nó ăn luôn thức ăn đóng hộp, nên nó thực sự mong ngóng buổi sáng này a

" Ừ, Ân Ân cũng ăn này " Diệp Hạo thổi nguội muỗng cháo, đưa tận miệng cô vợ đang chăm chú nhìn con Gấu

"... măm... An... Andy ăn nữa... " Nhạc Ân nuốt cháo, đưa tay đẩy cái muỗng đang kề bên miệng mình, Andy cũng đói a

" Cháo còn nhiều, em ăn rồi anh mới ăn " Diệp Hạo lại đưa muỗng cháo tới, cô no thì anh mới no được.

" Nhưng Andy đói " Nhạc Ân chu môi nói rồi mới há miệng ăn muống cháo,khuôn mặt buồn bã, cô không muốn Andy đói, cô sẽ đau lòng

" Đồ ngốc, anh ăn là được " Diệp Hạo ấm lòng, ăn một muỗng cháo, lại đút cô một muỗng, dù sao cháo cũng đã nguội bớt, anh ăn mà cô ăn nhiều hơn không phải tốt hơn sao.

.... Nhờ tiên phát chế nhân, mặc dù chỉ là vô tình mà đạt được, nhưng hiện tại Nhạc Ân đang yên bình mà hưởng thụ được đút cháo, kẻ nên giận vì cô vợ mình nói dối thì đang cưng chiều mà đút từng muỗng một.

Lúc Diệp Hạo bế Nhạc Ân về phòng thì đồng hồ đã chỉ 8h, vốn hôm nay anh cũng định nghĩ làm ở nhà chăm sóc cô, đang định đi lấy điện thoại thì nghe thấy tiếng chuông cửa, ngoài cửa, Trần thúc khuôn mặt nặng nề dẫn theo Tiểu Hoa cúi gằm đầu đang đứng đợi. Hôm qua lúc người ta đem Tiểu Hoa về, ông cũng biết được mọi chuyện, ngay lập tức ông đã gọi điện thoại cho Diệp Hạo nhưng không ai bắt máy, định bụng sáng lại đợi Diệp Hạo đến làm thì nói nhưng rồi cũng không thấy anh đi làm, tiếp tục điện thoại cũng giống như lúc tối, vậy là quyết định đến đây luôn.

Diệp Hạo mở cửa dẫn cả hai vào nhà ngồi, còn rót ra hai ly nước mời khách. Nhưng Tiểu Hoa mắt đỏ hoe ngước nhìn khuôn mặt Diệp Hạo lại hoảng sợ mà ngay lập tức cúi gằm xuống, gương mặt Diệp Hạo thật thờ ơ.

" Diệp Hạo, tôi mang Tiểu Hoa đến đây để nhận lỗi với cậu và Tiểu Ân, chỉ tại chúng tôi không dạy dỗ nó đàng hoàng, để nó gây ra phiền phức cho hai vợ chồng cậu " Trần thúc với lấy ly nước uống một ngụm, chân thành mà nói với Diệp Hạo

Diệp Hạo nhìn cái đầu cúi xuống của Tiểu Hoa, lại nhìn hai bàn tay nắm chặt để trên đầu gối, thở dài mà nói

" Phòng phía sau lưng em, vào với cô ấy đi "

Sao??? Cả Trần thúc và Tiểu Hoa đều bất ngờ mở to mắt, Tiểu Hoa ngẩng đầu nhìn cậu mình thắc mắc, rồi lại quay sang nhìn Diệp Hạo, nhưng vừa thấy khuôn mặt Diệp Hạo thì lại cúi xuống, không dám đụng đậy

" Vào đi " Diệp Hạo nhẹ giọng nhắc

" Vào đi Tiểu Hoa, không phải cháu lo cho Tiểu Ân lắm sao, vào thăm cô ấy đi " Trần thúc thấy vậy khích lệ cháu, aiz, chuyện giải quyết đơn giản được cũng tốt

Tiểu Hoa đúng là đang rất lo lắng cho Nhạc Ân, hôm qua về đến nhà thì khóc như mưa, cậu và mợ đều mắng nhưng chỉ là đau lòng cháu mà mắng, cái cô lo nhất là không biết Nhạc Ân ra sao rồi, chỉ tại mình.... Tiểu Hoa ân hận thật nhiều, ngước đầu khẽ cám ơn Diệp Hạo rồi chậm rãi tới cửa phòng Nhạc Ân, vừa mở cửa ra đi vào đã đóng lại ngay rồi nhào tới ôm Nhạc Ân mà khóc, ngay lập tức cũng có tiếng khóc của Nhạc Ân vang lên theo, hai tiếng khóc nức nở hòa vào nhau vang ra phòng khách, Trần thúc nhìn theo cháu vào phòng cũng lắc đầu thở dài.

" Cám ơn cậu, Diệp Hạo " Trần thúc cười, thật lòng một tiếng cám ơn, người này, mới 26 tuổi, nhưng đã khiến cho ông không biết bao nhiêu lần khâm phục, cả về tài năng lẫn tính cách, như hôm nay, ông cũng không ngờ được điều này, nếu là người khác chắc đã không cho Tiểu Hoa vào nhà rồi.

" Cô ấy giống vợ tôi, cũng chỉ là con nít mà thôi " Diệp Hạo lắc đầu từ chối lời cám ơn của Trần thúc. Lúc đó, đúng là anh đã nói Tiểu Hoa mà dạy hư Nhạc Ân thì biết tay anh, nhưng quả thật, cho dù Tiểu Hoa không phải cháu của Trần thúc, anh cũng không đánh con gái. Dù sao, Tiểu Hoa qua chuyện lần này cũng đã nhận ra được đúng sai, anh cũng không nên hà khắc. Cô lại là người bạn đầu tiên của Nhạc Ân, Nhạc Ân của anh đối với những gì được xem là " bạn " thì sẽ ghi nhớ rất sâu sắc, nếu anh chia rẽ cả hai người, cô ngốc đó sẽ thương tâm, anh không muốn cô thương tâm, đành phải từ từ mà chỉnh đốn cả hai vậy,

Trần thúc là người hào sảng, đương nhiên không khách sáo mà xoay vòng vấn đề ơn nghĩa, cười hào sảng mà nói

" Aiz, tôi lo lắng cả đêm qua đấy, gọi điện thoại thì cậu không nghe máy, tôi cứ tưởng cậu giận luôn cả tôi ấy chứ, aizzz " Trần thúc thở dài ra chiều buồn bã

Diệp Hạo tâm tình thật tốt mà bật cười một tiếng, ngồi thẳng người cầm ly nước uống rồi mới nói

" Tôi để điện thoại ngoài xe, vừa định ra lấy để điện thoại cho chú xin nghĩ nhưng chú đã đến rồi đấy "

" Ha ha, thế mà tôi cứ tưởng, aiz, tôi cứ tưởng cậu bỏ rơi anh em chúng tôi rồi ấy chứ... " Trần thúc lại trêu thêm một câu, nhưng trong lòng đang thắc mắc: sao cậu ta dễ dàng tha thứ cho Tiểu Hoa thế nhỉ, mặt mày lại tươi phơi phới, chẳng có vẻ gì là hôm qua gặp chuyện. Trần thúc nghi ngờ, có khi nào.....

" Chú đã đến đây thì tôi xin nghĩ luôn, chắc mai tôi cũng nghĩ tiếp, được chứ " Diệp Hạo từ chối cho ý kiến lời trêu đùa, anh không phải người không nghiêm túc như vậy, không chỉ vì chuyện của Tiểu Hao mà giận qua Trần thúc được.

" Được, được, ở nhà chăm sóc Tiểu Ân đã " Trần thúc nhanh chóng chấp nhận, dù sao công việc của hợp đồng kia đã xong rồi mà,nhưng thắc mắc trong lòng rất muốn có người giải thích cho a.

Trong phòng Tiểu Hoa ôm Nhạc Ân khóc lóc một lúc giờ mới ổn đinh, đưa tay quệt nước mắt, Tiểu Hoa nhìn một lượt Nhạc Ân thật kĩ, thấy môi hơi sưng, nhưng cả người hình như không sao a, chắc không bị Diệp Hạo đánh đâu nhỉ, bèn nghẹn ngào hỏi

" Tiểu Ân, bạn có làm sao không, Tiểu Ân, mình xin lỗi... " Nói xong, còn mếu máo mà muốn khóc lại nữa.

Nhạc Ân thì vốn chỉ là khóc theo Tiểu Hoa, Tiểu Hoa ngừng nên ngừng theo lúc nãy, giờ nghe Tiểu Hoa hỏi chỉ lắc đầu, rồi mới nói

" Ân không sao, Tiểu Hoa sao rồi?"

"... Mình cũng không sao...chỉ bị mắng thôi " Tiểu Hoa chợt thấy vui vẻ hơn, lau nước mắt cho tươi tỉnh rồi nói chuyện

" Oa... Andy không mắng Ân a... " Nhạc Ân tự hào vỗ ngực mà nói, không mắng, còn lo dỗ dành cho nữa, ha ha, nhưng mà... Nhạc Ân cúi đầu ấm ức, Andy làm đau Nhạc Ân a, nhưng hồi này Andy có dặn chuyện này nếu nói ra với người ngoài sẽ bị người ta chê cười, nên Nhạc Ân vốn rất nghe lời không dám nói ra điều ấm ức với Tiểu Hoa.

Lúc Trần thúc tới, Diệp Hạo đã vào phòng mặc thêm áo khoác cho Nhạc Ân, căn dặn trước rồi mới ra mở cửa, vì anh vốn có ý định cho Tiểu Hoa vào với Nhạc Ân rồi mà, nên phải đề phòng vợ ngốc nói lung tung.

Tiểu Hoa suốt cả buổi sáng nay vô cùng cảm kích Diệp Hạo, oa, sao cô không nhận ra Diệp Hạo lại là một người đàn ông tốt đến thế nhỉ, trong tâm trí của một cô nhóc ngây thơ bắt đầu kiểm điểm bản thân vì bấy lâu bỏ qua người đàn ông tốt Diệp Hạo, đang lắc đầu tự trách mình thì có tiếng gõ cửa, rồi cửa phòng được mở ra

" Hai người đã hối lỗi xong chưa??" Diệp Hạo mở toang cửa phòng ra, đứng đó rồi hỏi vào, mắt nhìn chằm chằm vào hai cô gái đang ôm tay nhau trên giường

Tiểu Hoa nghe vậy thì cúi đầu, cô nên xin lỗi anh một tiếng mới phải, vội lí nhí trả lời

" Anh Hạo, em xin lỗi anh rất nhiều, em đã sai " lại quay sang Nhạc Ân chân thành " Tiểu Ân, tớ cũng xin lỗi cậu nhiều " xong rồi lại cúi đầu tiếp.

Nhạc Ân không hiểu chuyện lắm, nhưng cũng cảm nhận được sơ sơ, lấy tay vỗ vỗ bàn tay đang nắm lấy tay bên kia của mình, nói với Tiểu Hoa

"... a... không sao a... Tiểu Hoa đừng buồn... " nói xong chu môi nhìn Diệp Hạo khó hiểu

Diệp Hạo nhếch miệng, vợ anh làm sai mà còn không hiểu mình sai chỗ nào nữa, nhưng cũng không quan tâm nhiều, quay sang nhìn Tiểu Hoa, cô gái này, hôm nay đến đây để xin lỗi một tiếng, với anh là quá đủ để tha thứ rồi, Diệp Hạo nhàn nhạt mở miệng

" Cả hai còn nhỏ, không biết những nơi nào nên hay không nên đến, lần sau đi đâu nói với tôi một tiếng, nơi đi được tôi sẽ để cả hai đi, những nơi không đi được, tôi sẽ nhắc nhở các em để tránh ra, cả hai hiểu chưa??"" Anh nói là cả hai nhưng đôi mắt nheo lại nhìn về một mình Tiểu Hoa

" Dạ, em biết rồi " Tiểu Hoa vẫn cúi đầu lí nhí trả lời, nhưng trong lòng đang vui mừng vô cùng, a, hình như không bị phạt gì thì phải, mọi chuyện vẫn bình thường. Dù vậy, kể từ lúc gặp chuyện ngày hôm qua, có cho tiền Tiểu Hoa cũng không dám tự mình làm bậy nữa, aiz, cô cũng khiếp sợ lắm chứ bộ.

.......

Diệp Hạo muốn để Tiểu Hoa ở lại với Nhạc Ân thêm một lúc, nhưng Trần thúc lại khoát tay muốn ra về, ông cũng không muốn ở lại làm phiền hai vợ chồng đang bên nhau a. Vậy là Tiểu Hoa ôm Nhạc Ân thêm cái nữa, hứa hẹn ngày khác gặp lại mới đi theo cậu mình ra xe, nhưng khi đi ra, đã không cúi đầu e sợ nữa, mà đã là ngẩng đầu tươi cười như ngày thưởng rồi, Trần thúc cảm thán, đúng như Diệp Hạo nói, chỉ là mấy đứa con nít vô ưu vô lo mà.

" Tiểu Hoa, Tiểu Ân có làm sao không??" Trần thúc lơ đãng hỏi cô cháu đang vui vẻ do mới thoát nạn của mình

" Sao là sao ạ??" Tiểu Hoa không hiểu

" À, ha ha, là... có khỏe không, có bị gì không ấy mà "

" Cô ấy còn nói anh Diệp Hạo phải dỗ dành cô ấy nữa đấy, aiz, sung sướng ghê, có chồng như anh Hạo thật tốt " Tiểu Hoa cảm thán

" Con bé này, khi xưa không phải chê người ta là ông chú già khó tính sao, ha ha... " Trần thúc bó tay với cháu mình, thay đổi xoành xoạch, nhưng cũng đúng, người như Diệp Hạo khó có lắm a

" Hồi đó anh ấy khó tính thật mà.. " Tiểu Hoa chu mỗi, chợt nhớ tới cái gì liền cảm thán " Aizz, Tiểu Ân nói anh Hạo không làm gì cô ấy hết, nhưng cháu thấy môi cô ấy bị sưng a, lại còn bảo là mệt mỏi lắm a, có phải hôm qua vì sợ hãi mà mệt không nhỉ... " Tiểu Hoa lo lắng, hồi nãy sao mình không hỏi kĩ nhỉ

Môi sưng, mệt mỏi??? Trần thúc nhíu mày, cuối cùng ông cũng moi được mấy yếu tố quan trọng để biết tại sao hôm nay Diệp Hạo lại tươi rói thế, nhưng mà, Trần thúc lắc đầu, môi sưng là do hôn, mệt mỏi là do lo sợ như lời Tiểu Hoa nói cũng có lý, không nhất thiết là chuyện kia, chẳng phải cậu ta nói đợi đến 20 tuổi sao??? Trần thúc ngàn vạn thắc mắc khó chịu vô cùng, bản tính nhiều chuyện lại dâng lên, đang lái xe vậy mà cua qua lề đường đỗ lại, lấy điện thoại ra nhắn 1 tin, rồi bỏ điện thoại vào túi quần lại, muốn lái xe đi tiếp, khi cậu ta lấy điện thoại mà trả lời tin này, thì chứng tỏ.... hắc hắc... chưa kịp đánh tay lái đã thấy tin nhắn tới, Trân thúc cuống cuồng mở máy ra xem, Tiểu Hoa bên này tò mò vô cùng, cậu mình đang làm sao vậy???

Trần thúc đọc tin nhắn xong, nín thở nén cười nhắn lại một tin khác, sau đó bỏ điện thoại vào túi, quay sang Tiểu Hoa cười thần bí

" Tiểu Hoa, sơm biết thế này chúng ta không cần tới làm gì, có khi còn làm phiền hai vợ chồng bọn họ ấy chứ.. " lại nheo mắt lại vỗ vai cô cháu gái đang nhìn mình bằng con mắt kì quái vì không hiểu gì nói tiếp " đáng lẽ ra cậu ta còn phải đi cám ơn ngược lại với cháu mới đúng.. a ha ha... " Trần thúc nói xong không nhịn được phải cười to lên, cười đến nghiêng ngã

. Ông nhắn thử " Diệp Hạo, sau lần đầu tiên phải nghĩ vài ngày, Tiểu Ân sẽ rất mệt mỏi đó ", nếu cậu ta đã đụng vào Nhạc Ân thì sẽ có phản ứng, ông hy vọng là vậy, chứ ông không dám hỏi thẳng, nào ngờ Diệp Hạo còn thành thật mà hỏi lại ông

" Chính xác là bao nhiêu ngày??????"

Ha ha.... Tiểu Hoa, cháu làm được việc tốt đấy.

-------------------------------------------------------------------

Diệp Hạo đi ra xe lấy điện thoại, vừa cầm lên đã báo có tin nhắn nên thuận tay mở ra xem, thấy là tin nhắn của Trần thúc, cảm thấy kì lạ vô cùng, nhưng ngẫm nghĩ không phải Trần thúc rất am hiểu mấy chuyện này sao, đoán ra được cũng không lạ gì, mấy ngày trước chính chú ấy còn rất quan tâm chuyện của anh cơ mà. Vả lại, quan trọng hơn, anh muốn biết là mấy ngày. Hiện tại thì tốt rồi, 3 ngày, Diệp Hạo ai oán đi vào nhà, may mà anh biết được nếu không lại làm đau Nhạc Ân nữa rồi, nhưng 3 ngày, lâu quá đi mất.

Vào tới nhà thì ngạc nhiên khi thấy Nhạc Ân đang đứng ở phòng khách nhìn anh đi vào

" Sao lại ra đây, có gì phải gọi anh chứ " Diệp Hạo cất điện thoại vào túi quần, nhanh chóng bước đến bế cô lên tay đi lại vào phòng, cô còn mệt cần nghĩ ngơi

"Andy... Nhạc Ân được đặt lên giường nhưng hai tay vẫn níu chặt cổ của Diệp Hạo, thì thào tên anh, giọng buồn bã vô cùng

Buồn vì Tiều Hoa về sao??? Diệp Hạo nghĩ vậy, vội xoa lưng cô an ủi

" Ân Ân muốn đi chơi, nghĩ ngơi cho khỏe mai anh đưa đi gặp Tiểu Hoa nói chuyện, được không?"

Cái đầu nhỏ đang nằm trên vai anh lắc nhẹ. Diệp Hạo nhíu mày, buồn vì chuyện gì nhỉ??

" Andy... Ân xin lỗi " Nhạc Ân đè chặt đầu mình lên vai Diệp Hạo, nghẹn ngào nói, Nhạc Ân hồi nãy hỏi Tiểu Hoa sao xin lỗi Andy, Tiểu Hoa bảo có lỗi phải nhận lỗi, phải nói lời xin lỗi, thì ra là vậy, Nhạc Ân nhớ lại mình đã nói dối Andy mà vẫn chưa xin lỗi

" Đồ ngốc, biết lỗi rồi sao " Diệp Hạo mĩm cười, vợ anh đáng yêu vô cùng, sao anh giận cô được bây giờ

" Andy... Ân không tốt... nói dối Andy... không tốt.. " Nhạc Ân chậm rãi nói, nước mắt từ từ chảy ra thấm vai áo Diệp Hạo

Diệp Hạo cau mày, vội lấy cái đầu nhỏ ra nhìn thử, thấy cả một khuôn mặt đã đẫm nước mắt, đau lòng mà hôn lên đôi môi nhỏ

" Ngoan, không khóc, biết xin lỗi là tốt, lần sau không nói dối nữa là được mà... " Diệp Hạo ôm chặt cô vào lòng dỗ dành

" Ân không nói dối nữa đâu a... không nói đâu... nói dối... Ân cũng buồn.... "

" Ừ... anh biết rồi "

" Andy..."

" Ừ.. "

.....

" Andy... "

" Ừ... "

" Hôm qua, Andy làm gì vậy?"

"..." hôm qua??? Diệp Hạo không hiểu

" A... sao không nói, làm Ân đau, hứ "

À, là chuyện đó

" Ân Ân, chúng ta là vợ chồng đúng không?"

" Đúng a, Andy là chồng Ân "

" Giỏi lắm, chuyện hôm qua chỉ có vợ chồng mới làm với nhau thôi, hiểu không?"

"..." Nhạc Ân ngước mắt nhìn Diệp Hạo khó hiểu

" Ân Ân chỉ làm chuyện đó với anh, anh cũng chỉ làm chuyện đó với Ân ÂN thôi, không với ai khác nữa, hiểu chưa? " Diệp Hạo khàn giọng mà giải thích

" Ừm... " Nhạc Ân gật gù, nhưng " Nhưng đau lắm, không thích "

" Lần sau sẽ không đau nữa, được không??"

" Thật sao, nhưng mà... " Nhạc Ân ngẫm nghĩ, cuối cùng cười tươi nói " Được rồi, đau là đánh Andy a... "

" Ừ, chắc chắn là không đau nữa " Diệp Hạo thở dài, sao giống dụ dỗ con nít làm chuyện xấu thế này, bên tai lại vang lên giọng Nhạc Ân

" Bây giờ thử xem có đau không a..."

"... " cô ngốc này thế mà còn thêm dầu vào lửa, Diệp Hạo nuốt nước miếng nhưng cổ họng đã khô khốc, cắn răng ai oán, 3 ngày, 3 ngày nữa, đợi đấy.

------------------------------------------------------

Chu Lệ Băng si mê nhìn thứ trước mặt mình, lại đưa tay vuốt ve nhẹ nhàng, nó, cao quý làm sao, xa hoa làm sao, rất... thích hợp với cô. Hôm qua Diệp Bảo nói là sẽ đưa cô đến một buổi tiệc xã giao của giới doanh nhân, ngay lập tức hôm nay có người mang đến bộ váy dạ tiệc và bộ trang sức bằng kim cương trước mắt, tối nay cô sẽ mang chúng.

Cô đã lựa chọn đúng, cô đã không uổng phí khi đánh đổi mọi thứ, những thứ trước mắt này là minh chứng, nhưng thứ này, có nằm mơ cũng không đến lượt cô được hưởng, nghĩ đến đây, Chu Lệ Băng tối sầm mắt lại, mím môi ai oán.

Mẹ cô vốn chỉ là người làm trong nhà họ Chu, quyến rũ ông Chu nên có thai, lúc đó chính ông Chu cũng không nhìn nhận vì ông ta có quá nhiều tình nhân, nhưng vợ cả của ông ta lại nhận mẹ con cô, cho mẹ con cô danh phận. Đã vậy, từ nhỏ đến lớn, người mà cha cô, ông Chu quan tâm luôn là hai đứa con của vợ cả, người anh trai khác mẹ của cô được cưng chiều không nói đến, người chị gái kia hơn cô 1 tuổi nhưng có được gì hơn nổi cô, ai cũng bảo cô xinh đẹp hơn, tài giỏi hơn, lại tính tình hiền lành, cô luôn cố gắng để người cha đó chú ý, nhưng mãi mãi cô chỉ là vật thừa thải, cô nhìn cha mua đồ cho chị, đưa chị đi theo, cưng chiều yêu thương, thật cay đắng, mẹ thì chỉ lo lấy lòng cha, sống khúm núm với vợ cả, cô chẳng có gì trong cái nhà đó cả. Nhưng ở đây, cô có anh, anh cho cô mọi thứ, mà những thứ đó đều là ước mơ xa vời của cô. Tối nay, cô mong chờ tối này vô cùng, nơi cô đến chính là nơi chị gái kia làm dâu, Triệu gia, cô sẽ cho bọn họ biết, cô nay đã khác rồi, ngày xưa cô phải cung kính thì hôm nay, người đó phải kính nể lại cô, bởi vì, Diệp gia lớn hơn Triệu gia rất nhiều.

Chu Lệ Băng lại si mê mà vuốt cái váy đính toàn đá quý, nó nằm trong bộ sưu tập của một nhà thiết kế nổi tiếng, nghe nói tham gia đấu giá chỉ toàn là người có máu mặt, bởi vì giá một bộ váy này không hề nhỏ. Thế nhưng, cô đang có đây, lại rất hợp với cô nữa, anh đã mang đến cho cô. Chu Lê Băng nở nụ cười dịu dàng, anh có thể thay thế cho người đó ở trong lòng em rồi, Diệp Bảo à.
Loading...
Loading...
Close
Các bạn đang được đọc truyện

Vợ Ngốc Chương 21

Online tại TruyenTranhTH.Net(Website hàng đầu Việt Nam chuyên cập nhật và sản xuất truyện tranh, truyện chữ hay và HOT nhất hiện nay).
Bộ truyện

Vợ Ngốc

được vị tác giả nổi tiếng

A Bối

    chắp bút, đây là một bộ truyện hay và rất được ưa thích bởi các độc giả tại Việt Nam.Mỗi bộ truyện chữ Online nói riêng và truyện đọc nói chung khi được xuất bản không những mang một ý nghĩa giải trí riêng mà còn là tâm tư, tình cảm, nguyện vọng của chính tác giả gởi gắm vào.Chính vì vậy tác giả A Bối đã tạo nên bộ truyện Vợ Ngốc - hấp dẫn này đây. Là một người mê đọc truyện

Ngôn Tình

    thì tìm đọc bộ truyện Vợ Ngốc là một lựa chọn hoàn toàn chính xác, bởi đây được xem là một trong những truyện hay nhất ở thể loại này.
Để mang đến quý độc giả yêu thích đọc truyện có thể trải nghiệm các chương mới nhất của bộ truyện Vợ Ngốc này bằng bản Tiếng Việt Online mới nhất, đội ngũ quản trị viên, biên tập viên cũng như cộng tác viên của Website TruyentranhTH.Net đã làm việc cật lực để phục vụ tốt nhất nhu cầu đọc truyện chữ của các bạn.Hy vọng khi đến với TruyentranhTH, các bạn sẽ có được những phút giây giải trí cực kỳ thoải mái cùng với những bộ truyện yêu thích của mình!Hãy bookmark ngay đường link của bộ truyện này lại để bạn có thể chắc chắn rằng mình sẽ được cập nhật chương mới nhất nhé!Đồng thời hãy LIKE fanpage của TruyentranhTH để ủng hộ cũng như theo dõi những bộ truyện hay nhất.
Close
Close