Truyện cùng thể loại

Loading...

Vợ Ngốc Chương 14

Rất nhanh đã đến buổi chiều, trời vẫn còn nắng nhưng đã dịu hơn buổi trưa rất nhiều. Thím Trương đang ngồi xem tivi với Nhạc Ân, Diệp Hạo thì đã lên trên lầu. Hồi nãy Nhạc Ân có đi theo lên thì bị Diệp Hạo dụ dỗ đi xuống lại, lấy lí do trên đó rất đáng sợ, nhưng thật ra trên đó rất nhiều bụi, anh không muốn cô hít vào sẽ không tốt.

Thím Trương nhìn Nhạc Ân đang chu môi bất mãn bên cạnh, lại nhìn lên trên lầu, rồi mới hỏi

" Tiểu Ân, chiều nay đi đâu?" Diệp Hạo không thích nói hay không muốn nói thì bà không biết, nhưng bà cũng rất tò mò, nếu là người khác thì bà không cần thiết, nhưng đây là với Nhạc Ân, cô bé ngốc này sẽ được đưa đi đâu nhỉ?, cho nên không dám hỏi Diệp Hạo nhưng với Nhạc Ân thì ai cấm được nào, thím Trương tủm tĩm nhìn Nhạc Ân chờ câu trả lời

Nhạc Ân đang bất mãn vì không được đi theo Diệp Hạo, nhưng nhớ tới lời Diệp Hạo dặn "ai hỏi phải trả lời đàng hoàng ", mà người này lại là thím Trương, bèn quay sang nói

" Đi gặp mẹ " Hồi sáng Diệp Hạo nói với cô như thế mà, nghĩ nghĩ lại bổ sung " Sau đó... đi gặp bà "

Mẹ? Bà? Mẹ và bà của ai nhỉ? Thím Trương nháy nháy mắt, bà không hiểu, vậy là lân la hỏi tiếp

" Tiểu Ân đi đâu gặp mẹ và bà?"

Nhạc Ân ngớ ra, đi đâu à? Nhạc Ân không biết, chợt nhớ ra điều gì thì reo lên:" Đi ra ngoài... Andy... ra ngoài "

Thím Trương thở dài, bà hoàn toàn hiểu ra rồi, bà cũng không thể khai thác được điều gì từ Nhạc Ân đâu, đang thở dài thì nghe tiếng Diệp Hạo vừa đi xuống cầu thang vừa nói

" Tụi cháu đi viếng mộ mẹ của cháu, thím ở nhà nấu ăn dùm, nếu cháu không về kịp thì thím cứ về luôn "

Nhạc Ân nghe tiếng Diệp Hạo thì quay người lại nhìn, sau đó đứng dậy chạy đến ôm cánh tay anh mà nói líu lo " Andy, Andy..."

Thím Trương giật mình, nhưng nghe giọng Diệp Hạo hòa hoãn thì biết là anh không trách mình nhiều chuyện, đây vốn là chuyện khó nói mà, liền gật đầu vội nói

" Xin lỗi cậu, tôi không biết hôm nay là ngày giỗ mẹ cậu "

" Không sao, cháu không nói thì làm sao thím biết được " anh hiểu thím Trương đang nghĩ gì, lại quay sang vỗ vỗ đầu Nhạc Ân đang cười toe toét bên cạnh nói:" Chuẩn bị mà đi, vào phòng thay áo quần "

Nhạc Ân nghe anh nói thì chạy vào phòng, cứ luống cuống như đứa con nít, Diệp Hạo nhìn theo cô cười thầm, thím Trương đứng bên thắc mắc

" Cô ấy tự mặc được cái váy đó sao? " Hồi sáng bà đã nhìn thấy Diệp Hạo cầm cái váy hồng trên tay, bà biết anh sẽ để cô mặc đồ đó đi ra ngoài

Diệp Hạo liếc thím Trương lắc đầu cười " Thím đề cao cô ngốc đó quá nhỉ ", nói xong thủng thẳng theo vào. Quả nhiên trong phòng, Nhạc Ân đang giở tủ quần áo của mình lựa chọn bộ đồ ngủ mới, đã vào nãy giờ mà vẫn còn đứng lựa chọn.

Diệp Hạo đóng cửa phòng rồi mới thong thả đến bên rương đồ, lấy bộ váy màu hồng và đôi giày ra, ôm cô ngốc đang đứng lựa áo quần qua bên giường, không màng đến ánh mắt khó hiểu đang nhìn mình, thản nhiên cởi từng hạt cúc áo.

Nhạc Ân cúi nhìn bàn tay to lớn đang từ từ cởi cúc áo mình, không nói gì, lát sau lại thấy bàn tay đó muốn cởi quần của mình thì mới nhận ra là có chuyện gì đó không đúng, liền cầm lấy hai bàn tay Diệp Hạo mà nói:" Andy... làm gì "

Diệp Hạo nhíu mày dừng tay:" Mặc đồ cho em "

Nhạc Ân chu môi:" Ân biết... Ân biết mặc mà "

Diệp Hạo cười:" Em có mặc được cái váy nào cho gấu đâu mà còn dám nói, bỏ tay ra nào " dừng dừng một chút bổ sung thêm " Học ăn học nói anh sẽ dạy, còn mặc quần áo cứ để anh, dạy thêm tốn thời gian ", thật ra dạy cái nào cũng tốn, nhưng trong lòng anh chỉ có dạy mặc quần áo là tốn mà thôi, anh thích tự tay mặc cho cô mà.

Nhạc Ân kinh ngạc:" Váy...?"

" Ừ, váy, đi gặp mẹ chồng không thể mặc đồ ngủ "

" Váy.. a... váy cho Ân " Nhạc Ân kinh ngạc chẳng nhận ra là mình đã bị thoát hết áo quần, Diệp Hạo đang cầm áo xem xét cách mặc, đương nhiên là khó mặc hơn váy cho mấy con gấu rồi

" Đưa chân lên... ngốc... chân nào cũng được.... chân kia..." Từ từ cái váy cũng được mặc xong, Diệp Hạo vòng ra sau lưng kéo dây kéo cho Nhạc Ân, thắt một cái nơ con bướm ngang eo cho cô, kéo tóc trong áo ra rồi mới vòng tới trước nhìn ngắm. Nhìn từ trên xuống dưới, đưa tay vuốt vuốt tóc, lại nhìn, lẩm bẩm " Đẹp thật..."

Cuối cùng cúi người mang giày búp bê hồng cho cô, đứng lên ngắm thêm một lượt nữa, hài lòng in lên trán cô một nụ hôn, nói " ra ngoài ngồi với thím Trương, anh thay đồ xong chúng ta sẽ đi ", nói xong kéo cô gái đang ngơ ngác cúi đầu nhìn chân váy hồng đang đung đưa đi ra ngoài

Thím Trương quay vòng vòng xung quanh ngắm Nhạc Ân, luôn miệng khen ngợi " Đáng yêu quá ", " Cái áo đẹp lắm, Tiểu Ân mặc cũng đẹp", " Chà chà, đáng yêu quá "..., đến lúc Diệp Hạo thay xong đồ ra ngoài mà thím Trương vẫn còn đứng ngắm nghía, Nhạc Ân còn hơn thế, ngây ngây ngốc ngốc đưa tay vuốt làn váy không ngừng.

Diệp Hạo nhìn hai người trước mặt không hề biết mình đã ra khỏi phòng lắc đầu ngán ngẫm, anh đã lường trước hết rồi, chắc chắn sẽ như thế này đây, nhưng quả thật vẫn không ngờ tới Nhạc Ân mặc váy vào lại dễ thương như thế, bà ngoại của vợ anh đúng là đã nhọc công rồi, không biết đã thử cho cô chưa mà mua bộ váy vừa như in, đáng thương là bà Nhạc mua váy theo cảm tính của mình, giày thì đã có số chân mà mua, bà cũng chưa từng thấy qua a.

" Đi thôi... thím Trương ở nhà, tụi cháu đi đây " Diệp Hạo dứt khoát đi tới kéo tay Nhạc Ân đi ra ngoài, đợi hai người này tỉnh lại thì tới mai mất. Thím Trương lật đật chạy theo ra cửa nhìn cho đến lúc xe Diệp Hạo ra khỏi cổng.

----------------------------------

" Ân Ân, ngốc, xuống xe thôi ", Diệp Hạo đứng gác tay lên cửa xe đã mở, nhìn vào xe gọi hồn cô bé Nhạc Ân về, hay thật, từ lúc ra khỏi nhà, anh dừng xe mua hoa, rồi lại đi tiếp đến đây, cô không hề dời mắt khỏi bộ váy.

" Nó là váy của em mà, đừng nhìn nữa, thích thì về nhà rồi nhìn cho thỏa mãn ", Diệp Hạo kéo tay Nhạc Ân đi theo con đường nhỏ lát đá vào sâu trong nghĩa trang. Đây là một ngọn đồi nhỏ, xung quanh toàn cây cối, nhìn từ đây thoai thoải xuống dưới còn thấy cỏ cây hoa lá mọc thành một cái thảm lớn chen chúc nhau, rất đẹp, rất yên bình, khu nghĩa trang này có người trông coi nên rất sạch sẽ.

" Andy, nhìn... nhìn... " Nhạc Ân đã thôi nhìn váy từ bao giờ, bắt đầu nhin cảnh vật xung quanh, rồi cảm thấy rất đẹp, cứ kéo tay Diệp Hạo mà chỉ những thứ cô nhìn thấy. Ở nhà Diệp Hạo cũng có sân lớn để trồng cây, nhưng không hùng vĩ đươc như ở đây được,

Diệp Hạo nương theo ánh mắt cô chỉ thấy mấy con chim đang bay, mĩm cười tiếp tục đi vào sâu hơn, cuối cùng đến bên một ngôi mộ nhỏ, trên bia là hình một người con gái trẻ, chỉ mới hơn 20 tuổi. Diệp Hạo ngồi xuống lấy hoa đã mua để bên bia mộ, đưa tay vuốt ve tấm ảnh nhỏ, mẹ ở với anh 8 năm, hai mẹ con rất ít khi chụp ảnh,chỉ có một vài tấm nhưng đều là hình chung, tấm ảnh này là Mark đem từ Anh về, Mark luôn giữ tấm ảnh này bên người,lúc đó mẹ vẫn còn ở Anh, vẫn còn là một cô gái xinh đẹp.

Một bàn tay nhỏ cũng đang học anh sờ vào tấm ảnh, Diệp Hạo nhìn sang Nhạc Ân lúc này đã ngồi xuống đang tò mò nhìn vào tấm ảnh, đầu nhỏ nghiêng nghiêng rất chăm chú. Anh đưa tay vuốt nhẹ tóc cô, nói:" Mẹ của anh "

Nhạc Ân ngẩng đầu nhìn anh, lại nhìn nhìn bức ảnh, miệng nhoẻn cười " Chào mẹ "

Diệp Hạo cũng cười, ngồi bệt xuống nền đường nhỏ xếp bằng chân, đưa tay kéo cô ngồi vào lòng mình, đối diện với mẹ, lẩm bẩm " Mẹ muốn có một cô con gái, con đã mang đến cho mẹ rồi đây, rất đáng yêu, như mẹ mong muốn " vừa nói vừa lấy trong túi quần ra một chiếc hộp nhỏ,mở hộp lấy ra một cái lắc đeo chân bằng vàng nhỏ nhắn, vòng tay tới đeo vào chân của Nhạc Ân. Nhạc Ân tò mò nhìn, đưa tay sờ sờ, nhịn không được lại sờ sờ, aiz, Nhạc Ân rất thích cái này, màu vàng thật đẹp.

Diệp Hạo hài lòng nhìn cái lắc nhỏ nằm yên vị trên cổ chân trắng muốt, vòng tay Nhạc Ân lại, kề đầu lên vai cô nói:" Mẹ nói mẹ rất thích có một cô con gái, lúc sinh ra anh nhìn mặt cứ tưởng là một bé gái xinh đẹp nào ngờ lại là một thằng nhóc luôn luôn lạnh mặt " không màng cô có hiểu hay không, nâng đầu lên hôn mái tóc cô, lại nói tiếp " cái lắc này là bà ngoại để lại cho hai chị em, nhưng dì nhất quyết chỉ đeo cho em gái là mẹ, rất quý giá đấy, mẹ muốn đeo cho con gái yêu của mẹ, nhưng sinh lỡ một thằng con trai, mẹ đành cất lại vậy " đây là y nguyên những lời ngày đó mẹ nói với anh, lúc đó mẹ cứ thấy anh lạnh mặt là lại trêu chọc anh như vậy, anh nhớ lại, mĩm cười nói tiếp " Ân Ân từ nay là con gái mẹ ", anh không phải là kẻ lãng mạn, anh không biết tặng tín vật này nọ, từ trước tới nay, anh chưa từng có ý nghĩ tặng cái lắc quan trọng này cho ai, có thể là anh chưa gặp được chăng, vậy nên khi gặp được cô ngốc Nhạc Ân này, anh đã nghĩ, cô là người thích hợp nhất để mang nó. Bây giờ anh đã hiểu được, cô là người thích hợp nhất vì cô là người mà anh yêu.

" Andy..." Nhạc Ân thấy Diệp Hạo cứ im lặng mà ôm lấy cô nên lo lắng

Diệp Hạo giật mình, tan biến mọi cảm xúc, tiếng Andy nghe thật quen thuộc, anh lẩm bẩm " Được rồi, mẹ, con chỉ đem cho mẹ một cô con gái chứ không phải là em gái con đâu đấy " nói xong mới nói to với Ân Ân

" Ân Ân mang gì đến cho mẹ " anh biết cô chẳng có gì cả

Nhạc Ân nghe anh hỏi liền quay mặt muốn nhìn mặt anh, nhưng không nhìn thấy được gương mặt đang kề sát bên mặt mình từ phía sau, cô chu miệng nói " Ân... không mang "

Anh giả vờ nghiêm túc " Gặp mẹ mà không mang thứ gì hết ư? Em nói xem, vì sao lại không mang gì?"

Nhạc Ân quay cuồng, không theo kịp mấy vế hỏi của Diệp Hạo, nhưng trong lòng lại hiểu đại khái, sợ Diệp Hạo sẽ trách mình, bèn cúi đầu thảm thương nói:" Mẹ... mai Ân đem gấu cho mẹ... nhé ", hai bàn tay nhỏ còn phối hợp mà xoắn vào nhau.

Diệp Hạo đang nén cười cuối cùng cũng phải bật cười, trong nghĩa trang im lìm, tiếng cười nghe đặc biệt lớn, nhưng vô cùng thoải mái, anh dường như không nhận ra hiếm khi anh mới cười như thế này.

Từ xa xa, mặt trời đã sắp đến gần đường chân trời, nắng đã không còn, chỉ còn chút ánh sáng cuối ngày, Diệp Hạo cõng Nhạc Ân đi ra khỏi nghĩa trang. Hai người ngồi nói chuyện hơn nửa tiếng đồng hồ mới đứng dậy ra về, Diệp Hạo nhìn cô vợ nhỏ vẫn còn nhìn chằm chằm ảnh mẹ mình, vỗ đầu muốn kéo đi, nhưng nghĩ hồi nãy đi vào một quảng đường như vậy cô cũng đã mệt, nên quyết định kéo cô vào lưng mình mà cõng đi, ngày xưa con còn chưa đủ lớn để cõng được mẹ, nên mẹ không thể ghen tị được, anh lại lẩm bẩm. Nhạc Ân ôm cổ Diệp Hạo thật chặt, lúc đầu là sợ rơi, nhưng sau đó là thích ôm chặt như vậy, cảm giác rất ấm áp.

--------------------------------------------

Diệp Hạo lại lái xe quay về, lần này Nhạc Ân đã không còn như lúc đi, chỉ chăm chăm nhìn áo mình, cô quay đầu nhìn cảnh vật hai bên đường, lâu lâu lại hỏi Diệp Hạo kia là cái gì. Diệp Hạo nhàn nhã cho xe chạy từ từ, thong thả trả lời mấy câu hỏi, lâu lâu lại bật cười vì cô hỏi quá ngây ngô. Xe vào đến thành phố, vào đến đường cao tốc thì không thể chạy chậm, nhưng khi rời khỏi thì Diệp Hạo lại trở về tốc đồ rùa bò. Cái đầu nhỏ của Nhạc Ân không quay nữa, mà chăm chú nhìn ra cửa xe, hai tay dán lên cửa, khuôn mặt cơ hồ cũng muốn dán lên theo.

" Ân Ân thích ăn gì?" xe đang đi trên một con đường có nhiều nhà hàng, Diệp Hạo thuận tiện hỏi

" Andy... nhìn... nhìn.... có nhiều gấu.... Andy... ăn gấu.... "

Diệp Hạo đưa một bàn tay qua kéo cô ngồi lại đàng hoàng, nhìn ngoài đường đến mức mê mẩn nói năng lung tung rồi

Đến lúc này Nhạc Ân mới tỉnh lại, nhìn sang Diệp Hạo đang lắc đầu bên cạnh, im lặng suy nghĩ, chợt nói " Andy, ăn bánh kem " ngày đó Diệp Hạo có nói mua bánh kem cho cô

Diệp Hạo đương nhiên nhớ món ăn đầu tiên mà anh nói mua cho cô đó, nhưng cũng thật bất ngờ vì Nhạc Ân nhớ được, liền gật đầu " Đi ăn bánh kem "

Xe dừng lại trước một nhà hàng lớn, Từ Gia Huy mỗi lần mời Diệp Hạo ăn tối đều đến đây, Diệp Hạo vốn cũng chẳng biết nhà hàng nào là nhà hàng nào, cứ thế mà đến chỗ quen biết. Đây là một nhà hàng Pháp.

Nhạc Ân cứ níu chặt tay Diệp Hạo mà đi theo vào, vừa hưng phấn nhìn nhìn xung quanh, vừa hơi sợ mà nép chặt vào Diệp Hạo, lúc vào cửa còn giương mắt nhìn người phục vụ đứng ở cửa đang chào mà tò mò nữa. Diệp Hạo không an ủi cũng không vỗ về, cứ mặc kệ cô níu tay mình nhìn nhìn ngó ngó, chậm rãi đưa cô vào, bài học đầu đời của vợ mình là đi ăn nhà hàng.

Trong nhà hàng có từng khu riêng biệt theo tầng, các tầng cao là dành cho khách VIP hoặc khách muốn ăn riêng, yên tĩnh. Tầng một bày nhiều bàn, bây giờ là giờ ăn tối, khách đã muốn đầy các bàn đó,chỉ còn một hai bàn trống. Mọi người trong nhà hàng không muốn chú ý, nhưng cặp đôi mới vào thật sự đặc biệt, vô tình hay cố ý đưa mắt qua, cũng phải nhìn chằm chằm.

Diệp Hạo hôm nay không như mọi khi luôn khoác thêm áo khoác bên ngoài, mà chỉ mặc độc áo sơ mi tay dài và quần Âu, dáng người cao, áo sơ mi vừa vặn, đôi chân mặc quân Âu thẳng đứng, khuôn mặt xa cách nhưng hút hồn, đến phục vụ có mấy người quen biết Diệp Hạo cũng thấy anh hôm nay đẹp khác hắn những ngày trước đến với Từ Gia Huy, không còn phong cách bụi bặm, mà là lịch lãm và quý phái.

Nhưng khi nhìn đến cô gái nhỏ một thân hồng đang đi sát bên Diệp Hạo, khuôn mặt ngơ ngác đáng yêu thì có người còn muốn ồ lên một tiếng, aiz, con gái nhà ai mà đáng yêu thế không biết. Cả người nhỏ nhắn, đôi tay đang níu chặt cánh tay áo trắng cũng nhỏ nhắn, đôi chân mang giảy hồng cũng nhỏ nhắn, đặc biệt là khuôn mặt cũng nhỏ nhắn kia có đôi mắt đang mở to chớp chớp, miệng nhỏ chúm chím quay qua quay về, aiz.

Diệp Hạo không hề cố ý muốn trưng bày Nhạc Ân của anh, chỉ là anh không ngờ được mọi chuyện thành ra thế này, vậy là từ ý định ngồi đây để Nhạc Ân quen nơi đông người biến thành lên tầng trên ngồi phòng riêng, phòng cũ mà Từ Gia Huy hay đặt chỗ.

Nhưng chỉ mới sơ sơ như vậy cũng đã có tác dụng với Nhạc Ân, Nhạc Ân níu tay Diệp Hạo đi vào, thấy người ta nhìn chằm chằm mình thì cũng sợ, nhưng nhận ra người ta chỉ nhìn thôi, không có đụng chạm gì cô cả, có người nhìn cô còn cười tươi, có người còn đưa tay lên vẫy vẫy, nhìn một chút liền hết sợ,Nhạc Ân đi theo Diệp Hạo lên lầu, còn luyến tiếc nhìn lại những người dưới kia một chút nữa.

" Sợ không?" Diệp Hạo kéo ghế cho Nhạc Ân ngồi, thuận tiện ngồi xuống bên cạnh cô hỏi

" Andy... người đó cười.... a.... còn vẫy tay.... a.... không đáng sợ " Nhạc Ân hí hửng nói một mạch, quay quay vỗ vỗ tay Diệp Hạo làm biểu tình nghiêm túc, mắt mở to, miệng mím lại, rồi nói " Nhìn giống thím Trương nhé "

Diệp Hạo liếc Nhạc Ân một cái, đón lấy Thực đơn nhìn nhìn, chẳng muốn trả lời Nhạc Ân, thím Trương nghe được thì sẽ vui hay buồn nhỉ, bao nhiêu khuôn mặt cô điều quy về hết khuôn mặt thím Trương. Cô gái phục vụ đứng bên cạnh chốc chốc lại liếc Nhạc Ân một cái, cảm thấy cô gái này tuy đáng yêu nhưng có trẻ con quá mức không, nhìn thật giả tạo.

Nhạc Ân cũng tò mò níu tay Diệp Hạo đứng lên nhìn thực đơn,vì có ảnh chụp các món ăn, Diệp Hạo chọn vài món, rồi gọi trước miếng bánh kem cho Nhạc Ân, ở nhà hàng Pháp mà ăn tráng miệng trước thật buốn cười, nhưng Diệp Hạo cũng chẳng quan tâm điều đó, cuối cùng bảo người phục vụ cứ chuẩn bị như vậy, rồi đưa luôn cuốn thực đơn qua cho Nhạc Ân xem.

Nhạc Ân chăm chú xem, Diệp Hạo thong thả nhìn biểu tình của cô, bỗng Nhạc Ân chỉ vào một món rồi nói " Andy, chữ này không hiểu "

Diệp Hạo nhíu mày nhìn qua, ngạc nhiên vô cùng mà nói " Đây là tiếng Pháp " nhưng anh ngạc nhiên là cô hiểu được mặt chữ ư.

Nhạc Ân gật gù rồi giở sang trang khác, thực đơn gồm hai thứ tiếng, cô chỉ hiểu được tiếng mẹ đẻ, đương nhiên tiếng Pháp cô không hiểu và cũng không biết tiếng Pháp là cái gì. Diệp Hạo không biết, ông bà Nhạc đều là giáo viên, suốt ngày ở với cháu thì chỉ có dạy cháu mà thôi. Ngày nào ông bà cũng thay phiên đem sách có cả hình ảnh ra chỉ cho Nhạc Ân, Nhạc Ân chăm chú nhìn không biểu hiện gì, nhưng thật sự ngày qua ngày cũng vào đầu của cô, Diệp Hạo sau này mới nhận ra rằng, Nhạc Ân của anh vốn rất thông minh.

Món bánh kem lên trước kèm món khai vị cho Diệp Hạo, Diệp Hạo cầm muỗng đặt vào tay cho Nhạc Ân đang nhìn chăm chú miếng bánh kem, anh còn thấy cô nuốt ực một cái nữa. Đúng là con gái, Diệp Hạo nhàn nhạt nhận xét.

Nhạc Ân từ nhỏ đến lớn rất dễ ăn cơm, vì cô cũng chẳng quan tâm đang ăn gì, bà Nhạc thì toàn nấu ăn ngon, đến ở đây thím Trương cũng vậy, nên cứ cho vào miệng mà ăn thôi. Có lẽ bà Nhạc cũng có đút cho cô ăn nhiều thứ nhưng sao Nhạc Ân biết được. Vậy là Nhạc Ân cầm muỗng xoay cái đĩa vòng vòng không biết ăn từ đâu, bên này Diệp Hạo vừa ăn vừa nhìn qua cô, thuận tay đưa đến bên miệng món khai vị anh đang ăn, Nhạc Ân vô thức ăn vào, nhai nhai, mắt sáng lên, quay sang Diệp Hạo chép miệng

" Andy... ăn ăn... aaaa" nói rồi há miệng chờ đút.

Diệp Hạo bật cười, khá lắm, mọi khi bắt anh đút đến bơ phờ, hôm nay đổi khẩu vị liền muốn ăn, nhanh chóng đút cho cô ăn, Nhạc Ân nhồm nhoàm ăn không quên nhìn bánh kém trước mặt, luyến tiếc không dám ăn, nên ăn hết cả dĩa thức ăn của Diệp Hạo. Diệp Hạo không có ý kiến gì, nhìn biểu tình ngốc nghếch của Nhạc Ân không cũng đủ no rồi, dù sao anh đã biết cô sẽ thích ăn nên gọi luôn một lần nhiều món chính, đảm bảo đến 5 Nhạc Ân ăn cũng không hết.

" Ăn đi, sao vậy?" Diệp Hạo nhìn biểu tình luyến tiếc của Nhạc Ân, thúc giục, nhìn không thế no được, sao cứ nhìn mãi.

" Andy... " Nhạc Ân chun miệng " Andy... nhìn ngon ngon... không muốn ăn "

" Ăn đi, anh sẽ mua cho em cái khác " Diệp Hạo hiểu

" Thật sao... mua cái lớn hơn " Nhạc Ân chớp chớp mắt, còn học ai cười khúc khích, lấy muỗng quét nhẹ một lớp kem cho vào miệng, a, ngon quá, Nhạc Ân muốn rơi nước mắt.

" Andy.... aaaa" Nhạc Ân muốn đút cho Diệp Hạo ăn

Diệp Hạo lắc đầu, anh ghét đồ ngọt, anh nhìn không cũng đã muốn quay cuồng vì ngán, bèn nói

" Ăn đi, cái này chỉ em mới ăn được, anh không thể ăn "

Nhạc Ân tròn mắt ngạc nhiên, không hiểu vì sao Diệp Hạo không thể ăn, thấy phục vụ bưng món chính lên liền nói " Ân không ăn nữa... Andy ăn hết.. đói "

Diệp Hạo nhìn qua cô xoa đầu, ngoan lắm, biết lo cho anh rồi đấy. Cô phục vụ lại liếc liếc than thở, cô gái kia thật õng ẹo rồi mới đi ra ngoài, Diệp Hạo đương nhiên cô biết, tuy lâu lâu mới đến ăn với Từ Gia Huy nhưng cô sao quên được khuôn mặt anh, cô gái kia là ai nhỉ, cô thật ghen tị.

Nhạc Ân đúng là mê đồ ngọt thật, ăn loáng một cái đã hết miếng bánh, nhưng hinh như cũng đã no rồi, nên buông muỗng nhìn qua ly rượu của Diệp Hạo chớp chớp mắt. Diệp Hạo liếc Nhạc Ân liền cầm cốc nước trái cây bên cạnh đặt trước mặt Nhạc Ân

" Uống cái này, uống hết "

Nhạc Ân nhìn màu sắc so sánh, bên rượu Diệp Hạo đỏ đỏ đẹp hơn a, nhưng vẫn ngoan ngoãn uống ly nước của mình, a, màu không đẹp nhưng cũng ngon

" Andy... mua "

" Mua nước kia " Diệp Hạo thấy cô đang nhìn ly nước

" Mua... bánh " cô chỉ đĩa bánh, " thịt " cô lại chỉ đĩa thức ăn của Diệp Hạo, " nước " cuối cùng là ly nước của mình, " cho thím Trương "

Diệp Hạo cười " Ừ" thím Trương lần này mới thực sự là vui mừng đây.
Loading...
Loading...
Close
Các bạn đang được đọc truyện

Vợ Ngốc Chương 14

Online tại TruyenTranhTH.Net(Website hàng đầu Việt Nam chuyên cập nhật và sản xuất truyện tranh, truyện chữ hay và HOT nhất hiện nay).
Bộ truyện

Vợ Ngốc

được vị tác giả nổi tiếng

A Bối

    chắp bút, đây là một bộ truyện hay và rất được ưa thích bởi các độc giả tại Việt Nam.Mỗi bộ truyện chữ Online nói riêng và truyện đọc nói chung khi được xuất bản không những mang một ý nghĩa giải trí riêng mà còn là tâm tư, tình cảm, nguyện vọng của chính tác giả gởi gắm vào.Chính vì vậy tác giả A Bối đã tạo nên bộ truyện Vợ Ngốc - hấp dẫn này đây. Là một người mê đọc truyện

Ngôn Tình

    thì tìm đọc bộ truyện Vợ Ngốc là một lựa chọn hoàn toàn chính xác, bởi đây được xem là một trong những truyện hay nhất ở thể loại này.
Để mang đến quý độc giả yêu thích đọc truyện có thể trải nghiệm các chương mới nhất của bộ truyện Vợ Ngốc này bằng bản Tiếng Việt Online mới nhất, đội ngũ quản trị viên, biên tập viên cũng như cộng tác viên của Website TruyentranhTH.Net đã làm việc cật lực để phục vụ tốt nhất nhu cầu đọc truyện chữ của các bạn.Hy vọng khi đến với TruyentranhTH, các bạn sẽ có được những phút giây giải trí cực kỳ thoải mái cùng với những bộ truyện yêu thích của mình!Hãy bookmark ngay đường link của bộ truyện này lại để bạn có thể chắc chắn rằng mình sẽ được cập nhật chương mới nhất nhé!Đồng thời hãy LIKE fanpage của TruyentranhTH để ủng hộ cũng như theo dõi những bộ truyện hay nhất.
Close