Truyện cùng thể loại

Loading...

Tống Nghệ Tiểu Bạch Hòa Tam Tê Cự Oản Chương 81: Sức hấp dẫn của tiệm thịt heo

Hu hu, rất rất rất nhiều lần đều đoán đúng mà.

~.~

Trần Phi mỗi lần đến trường quay của "Phòng Khách Của Tiểu Bạch" tâm trạng đều rất nặng

nề, người cứ xìu xìu ển ển, thế nhưng hôm nay lại là ngoại lệ. Bởi vì khách mời của chương

trình ngày hôm nay chính là Trương Giai Giai.

Được xem là bạn nối khố của Đại Thần Nhan Túc Ngang, địa vị của cô trong giới nữ diễn

viên cực kỳ cao, nếu nói là chị gái của giới điện ảnh hiện nay cũng không phải quá đáng.

Hơn nữa tính tình của cô cực kỳ dễ chịu, là một trong số ít nghệ sĩ ra mắt lâu như vậy, mà

lại chưa hề dính vào xì căng đan nào, do đó trong nghề ngoài nghề đều có tiếng tốt.

Điều quan trọng nhất, cô chính là người tình trong mộng của Trần Phi.

Hắn mặc một bộ âu phục Armani đen từ đầu đến chân vốn chỉ dành riêng cho những dịp lễ

tết, ngẩng đầu ưỡn ngực bước vào trường quay.

Chỉ liếc mắt một cái, hắn lập tức nhận ra được bóng dáng xinh đẹp tao nhã ấy từ trong đám

người lố nhố.

Quả thật, nhận xét hay lắm.Bởi vì cô ấy và Tiểu Bạch đang ngồi trên sô pha trò chuyện, là chỗ bắt mắt nhất của cả

trường quay, cũng là nơi ít người tụ tập nhất.

Không hiểu đang nói chuyện gì, Trương Giai Giai thoải mái cười phá lên. Cô là kiểu phụ nữ

không cần làm gì, chỉ mỗi động tác giơ tay nhấc chân đều rất ưu nhã khéo léo, cho dù là

cười lớn, cũng không làm ai cảm thấy quá thất thố.

Trần Phi ghen tuông bốc lên ngùn ngụt, không chút để ý tiến lại gần.

"Tiểu Bạch." Hắn cố ý chào hỏi.

Tiểu Bạch ngẩng đầu nhìn thấy hắn, mỉm cười nói: "Biên đạo Trần."

Trần Phi gật gật đầu, sau đó xoay người, đối diện Trương Giai Giai, thân người hơi hơi cúi

xuống nói: "Đã lâu không gặp rồi."

Trương Giai Giai đứng lên, bắt tay hắn, cười nói: "Phải đó, lần trước ở "GO! GO! SU...

SUPER STAR" đã được anh chiếu cố nhiều."

Trần Phi lập tức nói không sao, trong lòng âm thầm tính toán tìm một chủ đề khác, lại nghe

Tiểu Bạch hỏi: "Hôm nay là truyền hình trực tiếp phải không?"

Hắn không kiên nhẫn gật gật đầu: "Phải đó." Vừa nói xong, hắn ngay lập tức cảnh giác hỏi:

"Làm chi vậy? Có vấn đề gì không?" Bình thường hắn còn có thể giật gấu vá vai, truyền hình

trực tiếp thì bó tay. Nhớ tới kinh nghiệm thảm khốc mấy lần trước, hắn không thể không vận

dụng một trăm hai mươi phần công lực đề phòng Tiểu Bạch.

Đáng tiếc cũng bởi vì hắn giật gấu vá vai, khiến cho rất nhiều khán giả bất mãn, không

những ùn ùn gọi điện thoại khiếu nại, hơn nữa còn phát động bầu chọn qua internet, tẩy

chay rầm rầm trên trang web của NCC.Chương trình trước có Bát Quái Tiểu Tử tỉ suất xem thu được cũng không cao, nghe đâu

cũng là do cư dân mạng khởi xướng tẩy chay.

Thế cho nên mấy sếp lớn của NCC nghiên cứu xong, quyết định sẽ cho truyền hình trực tiếp

"Phòng Khách Của Tiểu Bạch". Đương nhiên, đây chính là một thử thách to lớn với năng lực

biên kịch đạo diễn của Trần Phi. Bởi vì sếp lớn đã có lời rằng, nhất định phải để cho Tiểu

Bạch thể hiện từng bước từng bước thật tự nhiên, không được để lộ chút dấu vết dàn dựng

kịch bản nào.

... Đây không phải là ép người nhảy lầu sao?

Trần Phi vẫn còn đang ngây người, Tiểu Bạch đã nói: "Không có gì, chỉ hỏi vậy thôi."

Trần Phi vẫn không an tâm dặn đi dặn lại: "Ngàn vạn lần cứ theo như kịch bản mà làm nhé."

Tiểu Bạch nói: "Vâng, tôi đã thuộc lòng lời thoại rồi."

"Vậy tốt rồi." Trần Phi suy nghĩ một chút, lại quay đầu cười nói với Trương Giai Giai: "Vẫn

muốn nhờ cô dẫn dắt cậu ta nhiều hơn nữa."

Trương Giai Giai nói: "Mấy ngày vừa qua chúng tôi lúc nào cũng cùng nhau tuyên truyền,

Tiểu Bạch rất dễ thương, anh yên tâm đi."

Tiểu Bạch rất dễ thương?

Trần Phi rầu rĩ suy nghĩ: thực ra ngoại trừ khuôn mặt, hắn so với Tiểu Bạch còn dễ thương

hơn nhiều lắm đó.

Ba phút trước khi chương trình chính thức bắt đầu.Khóe mắt Trần Phi giật giật cực kỳ mạnh, hai con mắt dường như muốn nhảy ra ngoài. Hắn

cảm thấy trong lòng càng thêm nặng nề, có một loại cảm giác không nói nên lời, giống như

là sắp xảy ra một chuyện gì đó, mà hắn lại bất lực không thể ngăn cản được.

Giả Chí Thanh vừa đúng lúc lén tông cửa chạy tới.

Trần Phi nghiêm túc tóm lấy hắn, hỏi: "Tiểu Bạch không có chuyện gì chứ?"

"Chuyện gì là chuyện gì?" Giả Chí Thanh bị hỏi đến rối cả lên.

Trần Phi nói: "Ý của tôi muốn nói, cậu ta và Trương Giai Giai có bất hòa hay xung đột gì

không?" Chẳng thể trách hắn suy nghĩ như vậy, thực tế là vì thấy cảnh Tiểu Bạch lần đầu

tiên lên chương trình mà đã có can đảm nói Đại Thần không bằng bà thím, cậu ta quả thật

cái gì cũng dám làm.

Giả Chí Thanh sờ sờ đầu nói: "Không có đâu." Mấy ngày nay ngày nào Tiểu Bạch cũng bị

Đại Thần chăm sóc gắt gao muốn chết, làm gì có cơ hội đi gây chuyện với Trương Giai Giai.

Hơn nữa, Tiểu Bạch cũng không phải là người hay gây gổ với người khác, thông thường

nếu mà có xung đột, cũng đều là do phía bên kia đơn phương tình nguyện.

Trần Phi suy nghĩ một chút, lại hỏi: "Vậy cậu nghĩ thử xem, trong quá trình truyền hình trực

tiếp, sẽ có cái gì ngoài ý muốn phát sinh không?"

"Nếu đã là ngoài ý muốn, có nghĩa là ngoài dự định rồi, tôi làm sao biết được?" Giả Chí

Thanh cực kỳ không hiểu.

Trần Phi nói: "Khóe mắt của tôi giật cực kỳ tệ hại."

Giả Chí Thanh nói: "Có phải là do anh bị nổi mụt lẹo không?"

"..." Trần Phi mặt không chút biểu tình bay đi mất

Chương trình chính thức bắt đầu.

Trần Phi nín thở xem qua màn hình.

Tiểu Bạch áy náy nhìn Trương Giai Giai, từ tốn nói: "Trước khi chương trình bắt đầu, tôi có

một chuyện muốn tuyên bố. Đáng lẽ nên để đến cuối chương trình mới nói, nhưng mà tôi sợ

thời gian không đủ sẽ bị cắt ngang để quảng cáo."

...

Thân thể Trần Phi lung lay sắp ngã.

Tôi biết mà, tôi biết mà... Ngày hôm nay mí mắt giật khiếp đảm như vậy chắc chắn không có

chuyện tốt!

Đợi cho chương trình chấm dứt xong, hắn nhất định phải từ chối cái chương trình "Phòng

Khách Của Tiểu Bạch" này. Bằng không thì sớm muộn gì cũng có một ngày hắn sẽ vĩnh biệt

cõi đời ở đây mất.

Tiểu Bạch hít một hơi thật sâu nói: "Tôi quyết định rút lui khỏi giới giải trí."

...

Trần Phi ngây người.

Giả Chí Thanh ngây người.

Trương Giai Giai, tất cả nhân viên trong trường quay cũng đồng thời ngây người.

Ngay cả khán giả trước màn ảnh xem chương trình cũng ngây người luôn.

Nói tóm lại, đây chính là giây phút ngây người.Tiểu Bạch tiếp tục nói: "Tôi bước chân vào giới giải trí, thực ra cũng chỉ vì để kiếm tiền mà

thôi. Kiếm đủ số tiền để mua lại tiệm thịt heo của Hùng ca. Mà hiện giờ tôi đã dành dụm đủ

rồi, cho nên... cám ơn mọi người rất nhiều."

Tiệm thịt heo? Tiệm thịt heo nào? Chết tiệt, có ai đó nói cho hắn biết đến cuối cùng là tiệm

thịt heo nào?

Trần Phi gần như muốn phát điên.

Hắn đã dốc hết tâm huyết mới viết ra cái kịch bản lần này, không ngờ lại bị cái tiệm thịt heo

gì đó của cậu ta làm hư hết rồi!

Hắn thề, hắn từ nay về sau sẽ không bao giờ ăn thịt heo nữa. Không, nếu lỡ mà gặp phải ai

họ Chu thì cứ dứt khoát đi đường vòng cho xong!

(~ Chữ trư và Chu đều đọc là [zhū])

Trần Phi phẫn nộ quào đầu bứt tóc.

Giả Chí Thanh cũng không khá hơn chút nào, trợn tròn mắt gần cả phút xong, hắn cuối cùng

cũng nhớ ra chạy đi gọi điện thoại.

Cao Cần, Đại Thần... Hắn có rất nhiều người cần phải gọi.

Điện thoại bắt máy.

Hắn nghe được tiếng Liên Giác Tu ở đầu dây kia nói: "A lô."

...

"Vì sao lại là anh?" Giả Chí Thanh mất hết kiên nhẫn rống lên.

Liên Giác Tu sững lại hai giây mới nói: "Bởi vì đây là số điện thoại của tôi, chính là dãy số

mà cậu tự tay bấm vào điện thoại của cậu đó."

Tiểu Bạch nhìn Trương Giai Giai, xin lỗi nói: "Thật xin lỗi, để chị đợi lâu rồi."

Trương Giai Giai hơi hơi mỉm cười: "Không sao. Tôi vừa được chứng kiến một thời khắc vĩ

đại."

"Thời khắc vĩ đại?"

Trương Giai Giai nói: "Phải. Thời khắc vĩ đại vì lý tưởng đã được hoàn thành. Thời khắc vĩ

đại vì đã kiên định hướng tới mục tiêu, không bị bất kỳ thứ gì cám dỗ."

Tiểu Bạch ngượng ngùng nói: "Tôi không có vĩ đại như vậy đâu."

Trương Giai Giai nói: "Nhưng ở trong lòng tôi thì có."

Tiểu Bạch nói: "A, chúng ta có thể bắt đầu được chưa?"

"Đương nhiên."

"..."

Bọn họ trên chương trình trò chuyện vô cùng vui vẻ, nhưng điện thoại của đài truyền hình thì

đã sớm bị nghẽn mạng.

Tỉ suất xem một lần nữa tăng vọt, lần này, tâm trạng Trần Phi một chút cũng không vui vẻ

nổi. Nói thế nào đây, hắn thấy tâm trạng của mình rất kỳ lạ. Tiểu Bạch là bởi vì chương trình

của hắn mới bước chân vào giới giải trí, hôm nay, cậu ta lại từ chương trình hợp tác với hắn

tuyên bố ly khai, thấy thế nào cũng có bàn tay đạo diễn của số phận.

Đối với lần ra đi này của Tiểu Bạch, hắn đáng lẽ phải vui mừng mới đúng, bởi vì điều này có

ý nghĩa cuộc sống khốn khổ của hắn đã đến hồi kết thúc, nhưng khi tất cả mọi thứ thực sự xảy ra, hắn mới phát hiện ra bản thân mình cũng không phải là không hưởng thụ sự khốn

khổ đó. Cũng có thể nói, thậm chí còn chờ mong nữa. Chờ mong Tiểu Bạch lại nói ra một

câu kinh thiên động địa để cho hắn đi theo phía sau dọn dẹp hậu quả. Hắn đột nhiên hiểu rõ

tâm trạng của cư dân mạng, bởi vì tận đáy lòng hắn, hắn cũng có cảm giác chờ mong như

thế.

Hắn nhìn Tiểu Bạch đang ngồi trên sô pha, tựa như không có việc gì, nhất thời cảm xúc

ngổn ngang trăm mối.

Kiên định hướng đến mục tiêu sao?

Chẳng lẽ trong suy nghĩ của cậu ta, một cửa tiệm thịt heo tầm thường lại tốt hơn làm một

minh tinh được mọi người nâng niu săn đón?

Hắn vừa cảm thấy mù mịt, lại vừa cảm thấy mình đã hiểu câu trả lời rồi.

Bởi vì câu trả lời đang ngồi ngay đằng kia.

Tiểu Bạch cùng Trương Giai Giai trò chuyện rất vui vẻ.

Cậu dường như không cách nào hòa hợp với Chu Mẫn Lệ, mặc dù chính bản thân Tiểu

Bạch cũng chưa từng nhận ra điều đó. Có lẽ, Chu Mẫn Lệ ngay từ lúc bắt đầu đã đem Tiểu

Bạch biến thành tình địch tưởng tượng của mình, cho nên mới thấy bất cứ điều gì cậu làm

cũng đều nhằm vào chính mình.

Trò chuyện dần dần sắp đến hồi kết thúc.

Chủ đề chuyển đến "Nam Nhân Lệ".

Trương Giai Giai nói: "Mấy ngày nữa chính là buổi chiếu ra mắt, cậu sẽ tham gia chứ?"

Tiểu Bạch nói: "Nếu đạo diễn Liên bảo tôi đi, thì tôi sẽ đi."Trương Giai Giai bật cười nói: "Đóng phim cũng đã xong rồi, cậu đâu cần phải nghe lời anh

ấy như thế?"

Tiểu Bạch nói: "Nhưng mà lúc anh ấy nổi nóng lên trông rất kinh khủng."

Trương Giai Giai kinh ngạc: "Tôi nghe đoàn làm phim nói, khi anh ấy nổi giận thì cậu một

chút cũng không sợ mà."

"Lúc anh ấy nổi giận thì không sợ, nhưng mà sau khi nghe những người xung quanh tường

thuật lại, cảm thấy rất đáng sợ đó."

Trương Giai Giai cười ngất: "Liên Giác Tu mà xem chương trình này xong nhất định sẽ rất u

sầu."

Tiểu Bạch nghi hoặc hỏi: "Vì sao?"

Trương Giai Giai nói: "Bởi vì tính nóng nảy của anh ấy còn không đáng sợ bằng những gì

người khác hình dung."

Tiểu Bạch gật đầu nói: "Nghe rất có lý."

Bất kể thế nào, thời gian truyền hình trực tiếp cũng có hạn.

Lúc Trần Phi định thần trở lại, "Phòng Khách Của Tiểu Bạch" đã kết thúc rồi.

Cao Cần chạy như bay xông thẳng vào trường quay, theo sau hắn còn có Phong Á Luân.

Thế nhưng Trần Phi giờ phút này cũng chẳng còn tâm tình mà suy đoán anh ta vì sao lại ở

đây, bởi vì cấp trên đang khẩn cấp vời hắn đến.

"Cho cậu một phút để cậu giải thích những lời nói lúc truyền hình trực tiếp." Cao Cần kiềm

chế cơn thịnh nộ nói.

Tiểu Bạch nói: "Tôi đã giải thích trên chương trình rồi."

"Vì sao lại chọn thời điểm này? Vì sao không thương lượng bàn bạc trước? Vì sao một mình

tự ý quyết định?" Cao Cần mặt lạnh như băng, gần như làm đông lạnh toàn bộ trường quay.

Phong Á Luân nhẹ nhàng vỗ vỗ vai hắn: "Được rồi. Có chuyện gì trở về hãy nói. Tiểu Bạch,

đừng lo lắng, không sao đâu."

Một cái liếc mắt từ Cao Cần bay tới: "Em bày đầu tốt lắm, đã làm một tấm gương rất tốt."

Phong Á Luân hiểu rõ hắn đang nóng giận, cũng không cãi cọ với hắn, chỉ kéo Tiểu Bạch đi ra ngoài:

"Tiểu Bạch, nếu cậu không muốn nghe thấy, cậu cứ việc đem mấy câu đó chuyển thành gâu gâu gâu

là được.

CHƯƠNG 82

YÊU EM SUỐT CẢ CUỘC ĐỜI

~.~

Bạch phiến: Yêu Tiểu Bạch, ăn thịt heo! Ủng hộ Tiểu Bạch, ăn nhiều thịt heo!

~.~

Phía trước đài truyền hình chật kín các phóng viên nghe tin chạy tới.

Những phóng viên này thật sự rất tinh tường, đài truyền hình có bao nhiêu cổng ra vào đều

biết rõ như lòng bàn tay, ở mỗi cổng đều bố trí người canh phòng cẩn mật.

Cao Cần không ra được, đành phải trốn trong phòng quản lý đường ống14 của đài truyền

hình.

Điện thoại di động của Cao Cần, Giả Chí Thanh và Tiểu Bạch đều tắt máy.

Cho nên lúc tiếng chuông điện thoại di động vang lên, bọn họ đến nghĩ cũng chẳng cần nghĩ,

đều đưa mắt nhìn Phong Á Luân.

Phong Á Luân nhìn số điện thoại hiển thị: "Là Nhan Túc Ngang." Hắn nhấn phím tiếp điện

thoại, kể cho Nhan Túc Ngang nghe tình huống ở đây, rồi nói cho hắn biết vị trí của bọn họ

lúc này.

14 Phòng quản lý đường ống管道间: phòng điều khiển các đường ống dẫn nước, điện, gas bên trong

các tòa nhà.Cao Cần nhìn hắn cất điện thoại, hỏi: "Anh ta ngày hôm nay không phải tham gia cắt băng

khánh thành sao?"

"Ừ. Anh ta nói đã xong rồi." Phong Á Luân cố ý nhấn mạnh ba chữ "anh ta nói".

Cao Cần nói: "Trương Phục Mãn gần đây có xu hướng biến thành Trương Bất Mãn." Bằng

không cũng không đem chuyện này trực tiếp ném thẳng cho bọn hắn giải quyết.

Phong Á Luân nhún vai nói: "Cho dù không có chuyện này, Nhan Túc Ngang sau khi kết thúc

hợp đồng bay đi mất cũng chỉ là chuyện sớm muộn."

Duy Kiệt mặc dù là công ty quản lý nhất nhì trong nước, nhưng dần dần cũng không giữ nổi

cánh chim ưng càng ngày càng lớn mạnh Nhan Túc Ngang.

Cao Cần trầm ngâm.

Giả Chí Thanh lắc lắc ngón tay chơi đùa với chùm chìa khóa.

Âm thanh leng keng leng keng tựa như một con dao găm, cắt đứt luồng suy nghĩ của mọi

người.

Cao Cần nhịn không được nói: "Cậu không thể yên lặng một chút sao?"

Giả Chí Thanh vô tội nói: "Tôi lại cảm thấy quá yên lặng đó." Hắn thà rằng bị một đống vấn

đề khó khăn đè chết, cũng không muốn bị yên tĩnh làm buồn đến chết trong căn phòng quản

lý đường ống này.

Phong Á Luân nhìn sang Tiểu Bạch, nghiêm túc hỏi: "Cậu thật sự quyết định rút lui khỏi giới

nghệ sĩ sao?"

Tiểu Bạch vô cùng trịnh trọng gật gật đầu

Cao Cần mở miệng nói: "Câu hỏi vừa rồi của tôi cậu vẫn chưa có trả lời tôi. Vì sao lại chọn

lúc truyền hình trực tiếp? Hơn nữa vì sao không chịu thương lượng trước? Cậu cho rằng

tiền trảm hậu tấu là có thể giải quyết được toàn bộ vấn đề sao?"

Tiểu Bạch nói: "Tôi nghe được các anh nói chuyện."

"Cái gì?" Cao Cần cau mày.

Phong Á Luân dường như hiểu ra nói: "Có phải là buổi nói chuyện ngày hôm đó ở nhà Nhan

Túc Ngang?" Nếu thế thì có thể giải thích được, Tiểu Bạch vì sao lại chọn một thời điểm như

hôm nay. Bởi vì cậu ấy sợ Nhan Túc Ngang giành trước một bước.

Tiểu Bạch gật đầu.

Cao Cần nói: "Vậy chuyện ngày hôm nay cậu đã thương lượng với Nhan Túc Ngang chưa?"

"Chưa có." Tiểu Bạch dừng một chút: "Thế nhưng lúc anh ấy quyết định cũng đâu có thương

lượng với tôi."

Cao Cần nói: "Cho nên bây giờ cậu đang giận dỗi?"

"Không phải, tôi rất nghiêm túc khi quyết định."

Cửa bị đẩy ra.

Nhan Túc Ngang sắc mặt mệt mỏi đứng trước cửa, trầm giọng hỏi: "Nghiêm túc đến đâu?"

Ánh sáng nhợt nhạt ngoài hành lang theo cửa tràn vào trong phòng, làm nổi bật hình dáng

của hắn.

Tiểu Bạch ngẩng đầu, trông thấy gương mặt có vẻ ảm đạm vì bị che khuất, một cảm giác áy

náy không hiểu từ đâu ập đến."Nói cho anh biết, nghiêm túc đến đâu?" Nhan Túc Ngang từng bước một tiến lại gần: "Tình

cảm của anh đối với em có nghiêm túc không?"

Bước chân dừng lại đối diện Tiểu Bạch, hắn vươn tay ra, đột nhiên ôm Tiểu Bạch giấu vào

lòng: "Em không biết em như vậy, anh sẽ đau lòng sao?"

Giả Chí Thanh ở bên cạnh giở cái giọng thọc gậy bánh xe nói: "Tôi khẳng định, tôi đã từng

nghe câu thoại này trên ti vi rồi."

Phong Á Luân nói: "Trong mười bộ phim tình cảm, hết chín bộ là có câu này. Còn một bộ là

bởi vì nam chính diễn vai câm điếc, cho nên anh ta chỉ có thể dùng tay để diễn tả."

Cao Cần nói: "Bọn họ định ôm bao lâu nữa mới giải quyết vấn đề bên ngoài?"

"Tới trời cùng đất tận." Phong Á Luân nói: "Lúc đó phóng viên và công chúng đều đã nhắm

mắt xuôi tay hết rồi, vấn đề liền được giải quyết dễ dàng."

"Mấy người im miệng hết cho tôi." Nhan Túc Ngang quay đầu nhìn bọn họ, trừng mắt giận

dữ nói.

Thấy Nhan Túc Ngang nổi cáu, Cao Cần ngược lại bình tĩnh hẳn lên: "Tôi cũng rất muốn.

Nhưng mà tôi nghĩ những lúc như thế này, hai người có lẽ sẽ cần một người quản lý."

Giả Chí Thanh nói: "Chẳng lẽ vấn đề lúc này không phải là làm cách nào để thoát khỏi đây

hả?"

Cao Cần nhìn về phía hắn, ánh mắt quái dị.

Giả Chí Thanh cảnh giác hỏi: "Anh muốn làm gì?"

Cao Cần đột nhiên đánh một quyền vào bụng hắn

Nhìn Giả Chí Thanh đau đớn khom lưng, Cao Cần mặt không đổi sắc nói: "Tôi nghĩ, chúng

ta bây giờ cần một chiếc xe cứu thương."

Lúc đã nằm trên cáng cứu thương, Giả Chí Thanh vừa rên rỉ vừa kéo tay áo của Cao Cần

thấp giọng nói: "Cho dù anh không đánh tôi, tôi cũng có thể diễn rất đạt mà." Sau cái đợt ở

phòng VIP trong bệnh viện, hắn cái gì cũng không tiến bộ, chỉ có bản lĩnh giả bệnh thì lại tiến

rất xa.

Cao Cần cũng thấp giọng trả lời: "Tôi đánh cậu, chỉ bởi vì tôi muốn đánh cậu."

...

"Fuck!"

Từ bệnh viện trở về, bọn họ tại nhà Nhan Túc Ngang triệp tập hội nghị lần hai.

Trải qua một thời gian để bình tĩnh lại thật dài, những choáng váng ban đầu đã qua đi, lý trí

của tất cả mọi người cũng bắt đầu trở về. Vấn đề cần suy nghĩ hiện giờ không còn là sự đột

ngột của chuyện này nữa, mà là phương án giải quyết tiếp theo.

Giả Chí Thanh chạy tới nhà bếp gọt trái cây.

Cao Cần nhìn Tiểu Bạch, hỏi từng tiếng một: "Cậu thật sự muốn rút lui khỏi giới giải trí?"

Tiểu Bạch gật đầu: "Đúng vậy. Tôi đã để dành đủ tiền rồi."

Cao Cần hỏi: "Là vì tiệm thịt heo?"

"Đó không chỉ là một tiệm thịt heo, đó còn là tâm huyết của Hùng ca, là ước mơ của tôi."

Tiểu Bạch cúi đầu xuống, chần chừ một chút, chậm rãi nói: "Thật ra, tôi không có thói quen

trò chuyện với người lạ. Bởi vì tôi nhất định phải đón ý hùa theo họ, nên đã phải cố gắng nói chuyện. Hơn nữa," cậu hơi dừng lại: "Tôi biết tôi làm không tốt. Nhưng mà tôi cũng không

biết phải làm thế nào mới tốt nữa."

Cao Cần nói: "Không, cậu làm rất tốt."

Tiểu Bạch ngẩng đầu.

Nhan Túc Ngang và Phong Á Luân đều dùng ánh mắt phụ họa theo.

Tiểu Bạch cười gượng gạo, nhàn nhạt nói: "Nhưng đây không phải là điều tôi muốn."

...

Tiểu Bạch không phải là một người nói dối bịa đặt.

Cho nên Cao Cần cũng không tiếp tục khuyên ngăn nữa, hắn nhanh chóng thay đổi trọng

tâm câu chuyện: "Rút lui khỏi giới giải trí không phải là việc có thể tùy tiện, chuyện đầu tiên

cậu phải đối mặt là hợp đồng với công ty quản lý."

Tiểu Bạch nói: "Nếu vậy, tôi phải báo trước ba tháng sao?"

...

"Không, cậu phải bồi thường tiền hủy hợp đồng."

Phong Á Luân nhìn sắc mặt bắt đầu tái mét của Tiểu Bạch, lập tức trượng nghĩa nói: "Anh

hẳn là có khả năng đối phó với Mã Thụy phải không?" Hắn trước đây lúc bỏ đi cũng đâu phải

bồi thường tiền hủy hợp đồng đâu.

Cao Cần nói: "Không chỉ có Mã Thụy, còn có hợp đồng quảng cáo." Nói thế nghĩa là, chuyện

Mã Thụy cứ để cho hắn giải quyết.

Nhan Túc Ngang trầm ngâm một lát mới nói: "Tiền không thành vấn đề."Phong Á Luân khóe miệng khẽ cong lên nói: "Cùng lắm thì tôi thay cậu ấy hoàn thành phần

hợp đồng còn lại."

Cho dù hắn đã từng rời khỏi giới giải trí, thế nhưng giá quảng cáo và tầm ảnh hưởng so với

Tiểu Bạch lại cao hơn không chỉ một bậc.

Tiểu Bạch nói: "Nhưng mà tôi không muốn làm phiền anh."

Phong Á Luân nhún vai nói: "Không sao cả không hề phiền."

Nhan Túc Ngang nói: "Quảng cáo nào? Tôi cũng có thể thay."

...

Cái thương hiệu quảng cáo kia chắc chắn đã kiếm lời rồi.

Phong Á Luân nói: "Tôi còn muốn nhân cơ hội này Đông Sơn tái khởi, không được tranh

giành với tôi."15

Nhan Túc Ngang nói: "Vì sao không để cho công ty quảng cáo lựa chọn?"

...

Phong Á Luân hung hăng trừng mắt liếc hắn.

Cao Cần giơ tay lên nói: "Bây giờ còn ai có ý kiến gì nữa không?"

Nhan Túc Ngang đứng lên: "Tiểu Bạch, em theo anh tới đây một chút."

Tiểu Bạch liếc nhìn Phong Á Luân một cái.

15 Đông Sơn tái khởi: (internet)

Đời Đông Tấn, Tạ An từ quan về ẩn ở Đông Sơn, triều đình nhiều lần mời ra nhậm chức song ông đều từ chối.

Ông là danh sĩ bậc nhất của Trung Nguyên lại nổi tiếng phong lưu nên được nhiều người đương thời hâm mộ.

Về sau Tạ An lại xuất chính, làm quan đến chức Tư đồ. Do đó, thành ngữ "Đông Sơn tái khởi" hoặc "Đông Sơn

phục khởi" được dùng như một điển cố văn học để chỉ những người thất thế mà trùng hưng được thanh thế.Phong Á Luân mỉm cười đáp trả.

Nhan Túc Ngang đứng trong phòng, chờ Tiểu Bạch tiến vào, ôm chặt lấy cậu, áp xuống

giường: "Từ nãy giờ anh đã muốn làm thế này, thực ra, anh muốn làm đến phát điên lên."

Tiểu Bạch hơi thở hổn hển: "Không được, mọi người đang ở dưới lầu."

Nhan Túc Ngang yên lặng ngắm cậu một hồi, ôm cậu tựa sát vào vai hắn, phát ra tiếng cười

trầm thấp: "Tiểu Bạch, Tiểu Bạch... anh sao có thể để mất em."

Tiểu Bạch chậm rãi ôm chặt hắn: "Anh sẽ không mất em đâu."

"Đúng vậy, anh sẽ không. Anh sẽ không mặc cho chuyện này xảy ra, mặc dù lúc nghe được

cái tin ấy, trong nửa giờ sau đó anh gần như sống trong sợ hãi." Hắn ngẩng đầu, ánh mắt

nóng bỏng dán vào gương mặt Tiểu Bạch: "Tuy rằng không thể làm toàn bộ, nhưng mà chỉ

lướt qua thì hẳn là không thành vấn đề."

Tiểu Bạch phối hợp dâng môi lên.

Nhan Túc Ngang hung hăng hôn xuống!

Cao Cần nhìn Nhan Túc Ngang và Tiểu Bạch đi xuống, trêu chọc nói: "Lần trước Liên Giác

Tu nói cậu mỗi lần chỉ cần nửa giờ, tôi nghĩ trên thực ra anh ta không có trừ thời gian cậu

tắm rửa cởi quần áo rồi mặc quầo áo."

Nhan Túc Ngang tức giận nói: "Lần sau gặp lại anh ta, nhớ nhắc tôi giết người diệt khẩu."

Phong Á Luân nhìn thấy sóng yên biển lặng, rốt cuộc mới quan tâm tới vị nào đó bị trục xuất:

"Mọi người nghĩ xem, hoa quả ở nhà bếp có khả năng khó sinh hay không?"

Cao Cần nói: "Không, tôi nghĩ cậu ta đang xới đất, sau đó gieo hạt."

Phong Á Luân nói: "Vậy tôi hy vọng cậu ta có giống dưa hấu hay dưa mật."Nhan Túc Ngang nói: "...trồng trong bếp nhà tôi?"

Giả Chí Thanh đang lúc ăn uống hăng say, phát hiện ở cửa có rất nhiều ánh mắt nhìn tới.

Hắn cực kỳ vô tội quay đầu lại: "Tôi chỉ vừa mới gọt trái cây thôi."

Nhan Túc Ngang nhìn trái táo đã bị gặm hết phân nửa trên tay hắn, thở dài nói: "Chỉ là

chúng tôi quên nói cho cậu biết, gọt xong nhớ bưng ra ngoài."

Giả Chí Thanh mặt dày mày dạn gật đầu nói: "Đúng đó."

Chuyện Tiểu Bạch rời khỏi giới giải trí cứ như thế mà ngã ngũ.

Mã Thụy ban đầu có chút phê bình kín đáo, nhưng khi được biết tin Phong Á Luân sắp sửa

quay trở lại thì, lời phê bình kín đáo ngay lập tức biến thành lời cảm ơn. Suy cho cùng, bất

kể là năng lực hay sức hút, Tiểu Bạch vẫn không thể nào so với Phong Á Luân được. Mất đi

một mầm non, lại ôm về được một đóa hoa tươi, tính thế nào cũng có lời. Đêm hôm đó, Mã

Thụy ngủ thực sự rất ngon lành.

Giới truyền thông làm xôn xao một trận nhưng lại không phát hiện thấy tiến triển gì mới, cho

nên cũng đã thu cờ buông trống rút êm.

Duy chỉ có nhóm Bạch phiến là vẫn tiếp tục rầm rầm rộ rộ. Chỉ là bọn họ có thêm một khẩu

hiệu mới: "Yêu anh, ăn nhiều thịt!"

Nghe đâu chính vì thế, Tiểu Bạch đã bị lọt vào thư phản đối của hiệp hội rau xanh ở Mỹ.

--- Cao Cần vui mừng bày tỏ: điều này chứng tỏ Tiểu Bạch ở Mỹ cũng có tiếng tăm rồi.

Điều đáng nhắc đến chính là, cái tạp chí tuyên bố nắm giữ chứng cứ Tiểu Bạch và Nhan Túc

Ngang có quan hệ quả nhiên đã đem ra công bố.Đó là tấm ảnh chụp Tiểu Bạch và Nhan Túc Ngang từ trong phòng đi ra, từ góc độ chụp có

thể thấy được, hẳn là lấy từ camera theo dõi của khách sạn. Có điều lúc này tin Phong Á

Luân vì Tiểu Bạch mà xuống núi tiếp nhận hợp đồng quảng cáo đang được đồn thổi ầm ĩ,

cái tin tức này thật bất hạnh đã bị chôn vùi giữa sóng gió rồi.

Ngoài ra, để ăn mừng Cao Cần cuối cùng cũng đã đồng ý cho Phong Á Luân xuất đầu lộ

diện, Liên Giác Tu đặc biệt công bố một bộ phim mới - "Ngục Giam Lệ".

Cốt truyện so với suy nghĩ trước đây của hắn có chút khác biệt.

Là chuyện về Phong Á Luân đóng vai người mới vào tù cùng với Nhan Túc Ngang đóng vai

đại bàng trong tù cùng đấu mưu đấu trí, rốt cuộc cả hai đều coi trọng lẫn nhau.

Kể từ khi Phong Á Luân xuất hiện cho tới nay, số lần hợp tác chung với Nhan Túc Ngang rất

ít, theo lời của giới truyền thông thì, chính là hai con hổ không thể chung rừng, lần hợp tác

này đương nhiên khiến cho tất cả các tạp chí lớn cùng toàn bộ fan hâm mộ săn đuổi ráo riết.

Trong tình cảnh tin đồn nhảm bay ngập các phương tiện thông tin giải trí như thế, chuyện

Tiểu Bạch rút lui khỏi giới giải trí đã nhanh chóng trở thành chuyện cũ, thay vào đó, chính là

một tiệm thịt heo siêu nổi tiếng ---

Người qua đường giáp: Anh có xem quảng cáo hôm qua không?

Người qua đường ất: Quảng cáo nào?

Người qua đường giáp: Là cái có Nhan Túc Ngang, Phong Á Luân, còn có Tiểu Bạch

đóng, lại còn do Liên Giác Tu đạo diễn nữa đó.

Người qua đường ất: À, là "Ngục Giam Lệ" đó hả? Nhưng mà không phải vẫn chưa

bắt đầu quay sao? Bây giờ vẫn đang chiếu "Nam Nhân Lệ"

mà, xem cực đỉnh, nhưng lại không có Phong Á Luân.Người qua đường giáp: Tôi không nói phim đó. Cái tôi nói là quảng cáo, quảng cáo

tiệm thịt heo.

Người qua đường ất: Chuỗi cửa hàng thịt heo quốc tế hả?

Người qua đường giáp: Không phải, là tiệm thịt heo Hùng Hùng đó. Tôi đi rồi, chỉ là

một cửa hàng nhỏ tổng cộng khoảng mười mét vuông thôi.

Người qua đường ất:...

Người qua đường giáp: Có điều bên ngoài có treo ảnh của Nhan Túc Ngang, Phong Á

Luân.

Người qua đường ất:...

Người qua đường giáp: Nghe nói ông chủ tiệm là Tiểu Bạch.

Người qua đường ất cuối cùng cũng bừng tỉnh đại ngộ: À, tôi nhớ ra rồi. Tiểu Bạch có nói

cậu ta rút lui khỏi giới giải trí là để mở tiệm thịt heo.

Người qua đường giáp: Phải phải.

Người qua đường ất: Cậu ấy mời Nhan Túc Ngang, Phong Á Luân làm người phát

ngôn hả?

Người qua đường giáp: Hình như là vậy đó.

Người qua đường ất: Cửa hàng tổng cộng chỉ có mười mét vuông?

Người qua đường giáp: Ừ, tôi xác thực rồi.

Người qua đường ất:... Vậy thịt heo ở đó có phải từ nhỏ tới lớn đều được nuôi

bằng bào ngư không?Người qua đường giáp: Không biết nữa, tôi chỉ biết là tôi mua về nhà nấu thử, thì thấy

nó đúng là thịt heo.

Người qua đường ất:...

Cho dù bên ngoài có xôn xao ầm ĩ như thế nào, tóm lại, cuối cùng thì tiệm thịt heo Hùng

Hùng của Tiểu Bạch đã khai trương thuận lợi. Hơn nữa từ khi khai trương, số người tới mua

thịt heo luôn xếp hàng kéo dài đến lề đường đối diện.

Rất nhiều người tới mua thịt heo vẫn còn mặc áo T-shirt màu trắng, vừa xếp hàng vừa hô

khẩu hiệu: "Yêu Tiểu Bạch, ăn thịt heo. Ủng hộ Tiểu Bạch, ăn nhiều thịt heo!"

Càng về sau, thịt heo càng cung không đủ cầu, rất nhiều người vào trong tiệm đòi mua tất

tần tật kể cả dao, khẩu trang, giẻ lau... có gì mua nấy.

Cho đến khi Nhan Túc Ngang đóng phim xong chạy đến, trong cửa hàng trống trơn chỉ còn

lại một mình Tiểu Bạch.

Nhan Túc Ngang thở phào nhẹ nhõm: "May mà em vẫn còn."

Tiểu Bạch nói: "Em ráng níu cánh cửa đó."

Nhan Túc Ngang nói: "Bởi vậy anh mới nói, khóa cửa vẫn là nên dùng khóa điện tử của két

sắt, mật mã chỉ mình anh biết thôi."

Tiểu Bạch nói: "Vì sao không cho em biết?"

Nhan Túc Ngang nói: "Anh sợ em biết xong sẽ chạy trốn mất."

"Em không trốn đâu, anh nói cho em biết đi." Tiểu Bạch cười tủm tỉm nhìn hắn.

Nhan Túc Ngang đóng cửa lại, đem Tiểu Bạch giam vào giữa hắn và bức tường, từ từ cúi xuống,

trước khi môi chạm môi, thì thầm nói: "521, 1314."

(~ anh yêu em, trọn đời trọn kiếp)

CHƯƠNG 83

-----

PHIÊN NGOẠI 1: PHIỀN NÃO CỦA LIÊN GIÁC TU

~.~

Diễn viên khách mời: Cảnh sát giao thông, ông chủ Kim Tự Tháp.

~.~

Những lúc rảnh rỗi của Nhan Túc Ngang, lại là lúc không rảnh rỗi của Giả Chí Thanh.

Giống như ngày hôm nay, hắn không thoát khỏi cảnh bị Tiểu Bạch keo kiệt vì không muốn

thuê thêm nhân viên nên đã kéo hắn tới làm người giúp việc không công. Niềm an ủi duy

nhất của hắn chính là, người xui xẻo không chỉ có mỗi mình hắn, mà còn có cả Cao Cần.

"Hân hạnh được đón tiếp, xin hỏi bạn cần mua gì?" Giả Chí Thanh nói xong, ngẩng đầu nhìn

lên, lập tức giật mình nói: "Tôi không có mở tiệm thịt heo quá tốc độ."

Cao Cần từ bên trong đi ra, thấy người mới đến, lạnh lùng hỏi: "Chẳng lẽ tiệm thịt theo đã

chạy ngược chiều sao?"

Cảnh sát giao thông mặc thường phục không chút biến sắc trả lời: "Tôi lúc không làm nhiệm

vụ, cũng ăn thịt heo chứ."Cao Cần nhìn người đằng sau hắn: "Anh ấy đi cùng anh à?"

Cảnh sát giao thông không hề quay đầu lại: "Phải. Tôi lúc không làm nhiệm vụ, cũng phải

sống chứ."

Cao Cần nói: "Anh ấy thoạt nhìn rất giống ông chủ của Kim Tự Tháp."

Ông chủ Kim Tự Tháp cười nói: "Nếu mà anh nói đến cái nhà hàng ở thành phố này, vậy thì

đúng là tôi."

Cao Cần nhíu mày hỏi: "Hai người cùng nhau đi mua thịt heo?"

Ông chủ Kim Tự Tháp nói: "Tôi lúc không mở cửa, cũng ăn thịt heo chứ."

Cao Cần hướng Giả Chí Thanh nói: "Người mặc áo xanh này, đã từng phạt tiền tôi đó."

Giả Chí Thanh cũng phụ họa theo: "Cũng phạt tôi nữa."

"Còn người mặc áo vàng này, mở tiệm karaoke thường xuyên gạt tiền của chúng ta đó."

Giả Chí Thanh gật gật đầu: "Chuyện này tôi có biết."

Cao Cần vỗ vỗ vai hắn, đi vào phía trong.

Cảnh sát giao thông hỏi: "Tôi muốn mua thịt sườn, bao nhiêu tiền một cân?"

"Một nghìn rưỡi."

Cảnh sát giao thông: "..."

Ông chủ Kim Tự Tháp nói: "Cậu đang cướp tiền hả?"

Giả Chí Thanh nói: "Tôi chỉ muốn lấy lại tiền bị cướp."Lúc Liên Giác Tu đi đến, vừa lúc thấy ông chủ Kim Tự Tháp và cảnh sát giao thông cùng

nhau đi ra, trong tay còn cầm một cái túi trong suốt đựng chút xíu thịt xay.

Liên Giác Tu đi vào cửa hàng, trước tiên tóm lấy Giả Chí Thanh hung hăng hôn một cái, sau

đó lấy hơi hỏi: "Hai người vừa nãy tới đây làm gì vậy?"

Giả Chí Thanh thở hổn hà hổn hển một lúc, mới nói: "Tới mua thịt heo."

"..." Liên Giác Tu kinh ngạc hỏi: "Vì sao mua ít như vậy?"

"Bởi vì bọn họ chỉ mang theo có năm mươi mấy đồng."

...

"Được rồi, không nói chuyện này nữa." Liên Giác Tu nhìn hắn □ nói: "Tối hôm nay chúng ta

có thể..."

Giả Chí Thanh đáp như đinh đóng cột: "Không được."

Liên Giác Tu nhảy dựng lên: "Vì sao?"

"Không vì sao cả." Giả Chí Thanh xoay người, âm thầm suy nghĩ: mới có đồng ý hôn môi

thôi, từ sáng tới tối hắn đã giống như miếng thạch rau câu mút rồi, nếu mà đồng ý cái kia

nữa, hắn không phải suốt ngày sẽ giống như cái lư hương bị cắm đầy nhang?

Cao Cần từ bên trong ló đầu ra: "Hai người vẫn còn ở giai đoạn học sinh tiểu học nắm tay

nhau hả?"

Liên Giác Tu cắn răng nói: "Cút."

Nghe tiếng cười chế giễu của Cao Cần, Liên Giác Tu xót xa ngẩng mặt nhìn trời.Cả đám kia đều đã trọn vẹn cả rồi, còn mình hắn phải ngửa mặt lên trời tru như sói bao

nhiêu đêm nữa đây chứ?!

Đằng nào thì giễu cợt cũng đã bị giễu cợt rồi, kém cỏi cũng đến thế là cùng, vẫn phải xem

chuyện làm thế nào để tiến triển tiếp quan trọng hơn, Liên Giác Tu quyết định xin viện trợ

bên ngoài.

Cho nên tối chủ nhật, hắn mượn cớ tụ tập, đặc biệt hẹn riêng đám Nhan Túc Ngang ra

ngoài.

Tụ tập tại khách phòng riêng, đồ ăn thức uống dâng lên đầy đủ, Nhan Túc Ngang và Cao

Cần chỉ chăm chăm gắp đồ ăn, Phong Á Luân và Tiểu Bạch chỉ chăm chăm ăn, cả nửa ngày

chẳng có ai mở miệng.

Liên Giác Tu rốt cuộc nhịn hết nổi nói: "Mấy người mới từ Châu Phi trở về hả? Có thể bớt ăn

một chút, nói nhiều một chút không?"

Nhan Túc Ngang vừa bóc tôm cho Tiểu Bạch vừa hỏi: "Nói cái gì?"

"Ờ, nói mấy chuyện như là làm sao cho cuộc sống trở nên hạnh phúc hơn đó." Liên Giác Tu

ngượng ngùng nói.

Nhan Túc Ngang hài lòng đem con tôm thả vào chén của Tiểu Bạch: "Chúng tôi hiện giờ rất

hạnh phúc."

...

Nhưng mà hắn vẫn còn đang trong nước sôi lửa bỏng đó.

Liên Giác Tu đối với sự bạc tình bạc nghĩa của bọn họ, cảm thấy nhục nhã hết sức: "Mấy

người không có nghĩ đến tôi chút nào sao?"Cao Cần nói: "Tôi không có ý định đổi người."

Nhan Túc Ngang phụ họa: "Anh chẳng đáng yêu bằng Tiểu Bạch nhà tôi."

...

Liên Giác Tu nổi giận nói: "Ai nói cái này! Tôi là muốn nói mấy người không có suy nghĩ vấn

đề của tôi và Giả Chí Thanh sao?"

Nhan Túc Ngang than thở: "Nghe nói trước đây có người tự xưng có kinh nghiệm đồng tính

luyến ái lâu năm, là người uy tín trong số những người uy tín."

Cao Cần nói: "Cái người này tôi cũng có nghe qua."

Phong Á Luân hỏi: "Vậy à? Người đó dạo này thế nào rồi?"

Nhan Túc Ngang nói: "Nghe đồn là cực kỳ dục cầu bất mãn."

Liên Giác Tu nói: "Ê, mấy người đủ rồi nha. Nói nữa tôi trở mặt à."

Nhan Túc Ngang hỏi Tiểu Bạch: "Em còn muốn ăn gì nữa không?"

Tiểu Bạch nói: "Ăn no rồi."

Nhan Túc Ngang quay đầu nói với Liên Giác Tu: "Anh trả tiền rồi hãy trở mặt nha."

...

Liên Giác Tu lau mồ hôi nói: "Bắt người tay ngắn, cắn nguời miệng mềm, đã từng nghe qua

chưa?"

Nhan Túc Ngang cuối cùng có tỏ ra một chút đồng tình: "Hai người rốt cuộc đã đi tới bước

nào rồi?"Liên Giác Tu bi ai nói: "Chỉ còn thiếu một bước cuối cùng."

Cao Cần nói: "Thử dùng xuân dược chưa?"

Phong Á Luân thuận tay thúc hắn một cái, nhẹ giọng nói: "Bớt đưa ra ý kiến thiếu muối đi."

Liên Giác Tu nói: "Xuân dược bán ở đâu vậy? Đã thử dùng bột ngọt rồi nhưng không có tác

dụng."

...

Vậy nghĩa là đã bị bức tới đường cùng rồi.

Nhan Túc Ngang đồng tình chuyện tiến thêm một bước: "Dùng thủ đoạn, làm cho cậu ta ý

loạn tình mê."

Liên Giác Tu thở dài nói: "Mỗi lần tới gần cậu ấy một phần cậu ấy lại gia tăng cảnh giác tới

mười phần, làm sao ý loạn tình mê được chứ?"

Cao Cần nói: "Hôn cậu ta cho tới ngất xỉu, sau đó muốn làm gì thì làm."

Liên Giác Tu nói: "Cậu ấy sẽ cắn tui."

Nhan Túc Ngang câm lặng vỗ vỗ vai hắn.

Liên Giác Tu tuyệt vọng chiêu gì cũng đã thử, nhìn về phía Tiểu Bạch: "Cậu ở cùng với Chí

Thanh lâu nhất, có biện pháp gì hay không?"

Tiểu Bạch nghĩ nghĩ một chút nói: "Để Liên bá mẫu khuyên Chí Thanh đi. Chí Thanh từ

trước tới nay luôn rất nghe lời bác gái mà."

...

Ngoại trừ Tiểu Bạch ra, trên mặt của mỗi người đều như chợt bừng tỉnh.Trong đó nụ cười của Liên Giác Tu là gian ác nhất.

Liên Giác Tu đi toa lét, lúc trở về chợt phát hiện ra mấy người bọn họ đang chụm đầu lại, xì

xầm bàn tán.

"Mấy người đang nói gì đó?" Liên Giác Tu buồn bực nhìn Tiểu Bạch đưa tiền cho Cao Cần.

Nhan Túc Ngang thở dài nói: "Anh cực kỳ không có tiền đồ mà."

???

Liên Giác Tu chẳng hiểu vì sao.

"Anh vì sao lại không kiên nhẫn thêm chút nữa, từ từ rồi hãy hỏi chuyện Giả Chí Thanh

chứ?"

Liên Giác Tu ngay lập tức hiểu ra: "Mấy người đem chuyện tôi có hỏi về Giả Chí Thanh hay

không ra cá độ sao?"

Nhan Túc Ngang lắc lắc ngón tay: "Hỏi hay không hỏi, căn bản là không cần phải đánh

cược. Chúng tôi cược chính là, lúc nào thì anh sẽ hỏi. Cao Cần nói trong vòng ba câu, tôi nói

trong vòng năm câu."

...

Liên Giác Tu hướng về Tiểu Bạch: "Cậu cũng cá sao?"

Không ngờ mà quả thật không ngờ mà, ngay cả người thuần khiết như Tiểu Bạch cũng đã bị

ô nhiễm rồi. Để cho cái cống thoát nước Nhan Túc Ngang trông coi quả thật bị ô nhiễm

nghiêm trọng mà.

Tiểu Bạch lắc đầu nói: "Không có. Tôi làm nhà cái, Ngang nói bất kể thắng thua, tôi đều

được hưởng ba phần."...

Liên Giác Tu hỏi: "Mấy người cá nhiều ít?"

Nhan Túc Ngang nói: "Rất nhiều, mười đồng."

Liên Giác Tu đứng phắt dậy mở cửa, hướng về phía hành lang hô: "Tính tiền!"

Giả Chí Thanh mệt mỏi cả một ngày, tắm rửa xong đang chuẩn bị lên giường ngủ, chợt nghe

thấy tiếng gõ cửa.

Không phải là cái tên dục cầu bất mãn kia chứ?

Hắn cảm thấy vô cùng đau đầu.

Thế tiến công của Liên Giác Tu mấy ngày nay có thể dùng câu không từ thủ đoạn để hình

dung. Uy hiếp lợi dụng, tất cả mọi mánh khóe đều được giở ra. Hai ngày trước lại còn dám

bỏ bột ngọt cho hắn uống, có hiệu quả giống xuân dược hay không thì hắn không biết, chứ

cái mùi vị đó hắn thực sự không muốn nhớ lại. Có trời mới biết anh ta còn bỏ thêm mấy bình

bột ngọt nữa!

Bản thân mình ban đầu sao lại để cho đầu óc bị quỷ ám, lại có thể đồng ý cùng anh ta sống

chung chứ?

Bây giờ thì tốt rồi, mời thần thì dễ tiễn thần thì khó, dẫn sói vào nhà xong bây giờ đánh sói

mắng sói cũng không đi.

Hắn ỉu xìu mở cửa phòng, tinh thần lập tức rung lên, mỉm cười gọi: "Bác gái."

Liên phu nhân đứng ngoài cửa chống trộm, mỉm cười nói: "Không mời bác vào ngồi sao?"

"Trong nhà rất lộn xộn ạ." Từ khi Tiểu Bạch dọn đi, nhà hắn chỉ có thể đem so được với ổ

chó mà thôi.Liên phu nhân nói: "Không sao, chỉ là ngồi một chút, con cũng không thể để bác đứng đây,

cách tấm cửa kêu gọi con đầu hàng chứ?"

Nói đến nước này, Giả Chí Thanh cũng chỉ có thể để bà tiến vào.

Có điều Liên phu nhân bước vào nhà xong mới hiểu được, câu Giả Chí Thanh vừa nói có

thể xem là rất hàm súc rồi.

Cảnh tượng trước mắt không thể gọi là quá lộn xộn được, mà phải gọi là cuồng phong quét

qua.

"Ơ."

Đến khi cái giẻ lau trong tay Liên phu nhân lần thứ sáu biến thành chiếc vớ thối, Giả Chí

Thanh sụp đổ: "Chúng ta ra quán cà phê đầu phố ngồi đi."

Liên phu nhân không nhúc nhích nói: "Không sao, bác thấy ở đây rất tốt."

"..." Giả Chí Thanh cố gắng suy đoán xem lời của bà đến cuối cùng là lời khen ngợi hay

châm biếm.

"Bằng không," Liên phu nhân thấy hắn nửa ngày không có trả lời, chậm rãi nói: "Chúng ta

sắp xếp lại một chút đi."

...

Quả nhiên vẫn là nghĩa châm biếm mà.

Giả Chí Thanh nhìn nụ cười của Liên phu nhân, trong lòng tức thì có một linh tính chẳng

lành.

Hắn rất nhanh hiểu được linh cảm chẳng lành ở chỗ nào."Chúng ta" trong câu "chúng ta cùng dọn dẹp một chút đi" chính là Liên phu nhân chỉ đạo

dọn dẹp, hắn ra tay dọn dẹp.

"Một chút" trong câu "chúng ta cùng dọn dẹp một chút đi" nghĩa là đem toàn bộ căn phòng

biến thành nơi thiết triều.

Hắn cảm thấy vô cùng may mắn khi Liên phu nhân không phát hiện được dụng cụ sơn

tường ở trong phòng hắn.

Khi Liên Giác Tu đến, Giả Chí Thanh mệt mỏi ngã xuống sô pha thở hồng hộc như chó, thấy

hắn xuất hiện, thiếu chút nữa nhào tới ôm đùi hắn lớn tiếng gọi đấng cứu thế.

Liên phu nhân ngồi ở phòng khách bóng loáng sáng rực, vẫn nở nụ cười ưu nhã bình tĩnh:

"Giác Tu con tới rồi à."

Liên Giác Tu trong ánh mắt sáng lên mừng thầm trong bụng: "Vâng ạ. Vừa mới tổ chức họp

báo cùng đoàn làm phim "Ngục Giam Lệ". Sao mẹ lại muốn đến nhà Chí Thanh thế?"

Giả Chí Thanh uất ức nhìn hắn. Hắn cũng muốn biết đáp án lắm.

Liên phu nhân nói: "À. Không có gì, mẹ chỉ cảm thấy mình làm mẹ chồng lâu như vậy, vẫn

chưa từng đến nhà con dâu chơi, cho nên hôm nay lúc đi ngang qua liền ghé vào thăm một

chút." Bà ngừng lại một chút: "Chí Thanh hôm nay bận rộn cho đến quá trưa, chắc là mệt

lắm rồi, Giác Tu à, con vào phòng đấm bóp cho cậu ấy đi."

...

Được được.

Đấm bóp mát xa tốt lắm.

Giả Chí Thanh vui mừng khấp khởi chưa được bao lâu, đã nghĩ có điểm không thích hợp.Chỉ là đấm bóp thôi, việc gì phải vào phòng?

Hắn nhìn Liên Giác Tu □ đóng cửa phòng, lập tức cảnh giác hỏi: "Anh muốn làm gì?"

"Đấm bóp mà."

"Đấm bóp cần đóng cửa phòng sao?"

"Không cần đóng sao?"

...

Giả Chí Thanh nhắc nhở nói: "Mẹ anh ngoài cửa."

"Đúng vậy. Cậu sợ cái gì?" Liên Giác Tu kéo hắn nằm lên giường.

Bởi vì đó là mẹ anh, không phải mẹ tôi.

Giả Chí Thanh giãy dụa yếu ớt muốn đứng dậy.

Liên Giác Tu thẳng tay đem cả người cậu ta lật ngược lại, sau đó ngồi trên mông cậu ta, hai

tay nhẹ nhàng xoa bóp đôi vai.

Có thể là phản kháng cũng vô dụng, Giả Chí Thanh dần dần an tĩnh lại. Lực xoa bóp trên vai

không nhẹ cũng không nặng, làm cho hắn thoải mái đến mức phát ra tiếng rên rỉ.

Liên Giác Tu hai tay chậm rãi dời xuống dưới, một đường mơn trớn cột sống, đi xuống thắt

lưng.

Giả Chí Thanh cảm giác được mười ngón tay đang tiến công về phía bụng dưới của hắn, lập

tức kinh hãi quay đầu: "Anh làm gì?!"

Liên Giác Tu còn chưa có trả lời.Tiếng bước chân của Liên phu nhân đã vang lên, gõ cửa nói: "Sao thế?"

"Không có gì đâu, mẹ." Liên Giác Tu cười khá là đắc ý.

Liên phu nhân nhẹ nhàng mở cửa nói: "Hai con nếu đã quyết định sống chung rồi, vậy thì

hãy sống cho hòa thuận đi. Mẹ đã bàn bạc với cha con, tuy rằng không giống vợ chồng

thông thường, nhưng hôn thú thì không thể thiếu. Đằng nào thì hai con đã chung sống được

một thời gian rồi, vậy thì chờ lúc nào rảnh rỗi, đến Mỹ đăng ký kết hôn đi."

Giả Chí Thanh cả kinh nói: "Hả?"

"Hả hả cái gì. Các con không phải tốn công diễn kịch cho mẹ xem chứ?" Liên phu nhân trong

mắt tinh quang chợt lóe.

"Đương nhiên, đương nhiên... không thể nào." Giả Chí Thanh cười gượng.

"Nếu đã không phải, vậy thì kết hôn đi." Liên phu nhân nhìn Liên Giác Tu đang ngồi trên

người Giả Chí Thanh không chịu xuống, cười nói: "Mẹ cũng không phải bà già cổ hủ. Các

con thanh niên trẻ tuổi thích làm gì cứ làm, không cần băn khoăn tới mẹ. Mẹ ngồi bên ngoài

một chút, nhìn xem có cái gì cần sắp xếp nữa không."

...

Giả Chí Thanh nhìn bà từ từ khép cửa lại, nỗi sợ hãi trong lòng lên tới tột đỉnh.

Đây, đây, đây không phải là cưỡng ép dân lành làm kỹ nữ sao chứ?

Liên Giác Tu một tay vừa thẳng tiến tới hạ thân hắn, vừa xấu xa cười nói: "Thanh Thanh à,

em hãy chấp thuận đi."

Giả Chí Thanh cố nén cảm giác xao động đang dâng lên ở bụng dưới, cắn răng nói: "Đây là

âm mưu từ trước."

Liên Giác Tu ngón tay linh hoạt trêu đùa nghịch ngợm: "Sao? Vậy có cần anh gọi mẹ anh

vào, giải thích lại không?"

"..." Giả Chí Thanh bình thường sức lực cũng không so được với hắn, huống chi trong tình

trạng mệt đến hết hơi hết sức như lúc này. Hắn âm thầm nguyền rủa một câu, rồi nhắm mắt

xuôi tay nằm bất động.

Liên Giác Tu kêu gào như sói đói nhào tới!

Ngoài cửa, Liên phu nhân im lặng cười một tiếng, chậm rãi mở cửa chống trộm bước ra

ngoài.

Dưới lầu, một chiếc xe taxi chờ lâu đến nỗi tóc tài xế đã bạc trắng luôn, thấy bà đi ra, vội

vàng chạy tới nói: "Phu nhân, bà nói chỉ đi một chút thôi, nhưng mà một chút này không phải

quá lâu sao?"

Liên phu nhân rút từ trong ví ra ba tờ tiền lớn, nhét vào tay hắn, sau đó lên xe nói: "Ra sân

bay."

...

Tài xế lập tức ngồi vào ghế lái.

Xe vèo một cái phóng như bay.

CHƯƠNG 84

PHIÊN NGOẠI TẬP 2, 3, 4

~.~

Diễn viên khách mời: thanh niên kẹo que và ông lão chèo thuyền.

~.~

PHIÊN NGOẠI 2

TRỜI QUANG MÂY TẠNH SAU GIÔNG BÃO

Trên đời này không có bức tường nào có thể tránh được gió.

Chuyện tình của Nhan Túc Ngang và Tiểu Bạch cuối cùng cũng bị giới truyền thông moi móc

ra được.

Trang bài của tất cả các tạp chí lớn đều đăng ảnh hai người đang hạnh phúc đứng bán thịt ở

tiệm thịt heo. Cho dù là người mù cũng nhìn ra được tình cảm tuôn trào mãnh liệt giữa hai

người.

Vừa nhận được tin báo Nhan Túc Ngang đang đóng phim từ Mỹ liền tức tốc bay về.

Liên Giác Tu lúc đó có muốn đánh hắn cũng đánh không kịp."Đại Thần, tôi biết anh rất gấp." Tài xế taxi bình tĩnh chạy từ trong sân bay ra: "Nhưng mà,

cho dù anh đem cánh tay của tôi bẻ thành ngó sen đi nữa, xe cũng không nhanh hơn được

đâu."

"Thật không?" Nhan Túc Ngang tay tăng thêm lực.

Tài xế đau đến nỗi dưới chân nhấn bậy. Chân ga gầm rú một hồi, tốc độ phóng vèo lên tối

đa, xe phóng vèo một cái biến mất.

Bên ngoài tiệm thịt heo Hùng Hùng, người qua đường nhẩn nha dạo phố.

Bỗng chốc ---

Một chiếc xe taxi lướt gió cưỡi mây phóng tới, tựa như sóng biển cuồn cuộn, làm cho các cô

gái mặc váy siêu ngắn ở hai bên đường la hét ỏm tỏm.

Gió thổi qua.

Cửa xe taxi mở ra, cửa tiệm thịt heo mở ra.

Tiểu Bạch đang ngồi chồm hổm trên mặt đất, yên lặng lau sàn nhà, tóc mai ướt đẫm dán

vào trán, trên mặt rõ ràng hai vết đỏ ửng.

Nhan Túc Ngang cảm thấy đau lòng, tên gọi đang ở trong miệng bị trượt xuống hai vòng,

ngay cả kêu cũng không kêu ra được.

Tiểu Bạch ngẩng đầu, ánh mắt lờ đờ vì mệt mỏi nhìn thấy người đến lập tức vụt ngời sáng

trở lại: "Ngang".

Nhan Túc Ngang xông lên trước, ngồi xuống ngọt ngào ôm cậu vào lòng.

"Rất xin lỗi..."Chỉ nghĩ tới Tiểu Bạch mình vốn cẩn thận tỉ mỉ che chở, bình thường ngay cả nặng lời một

câu cũng không nỡ nói, vậy mà lại bị đạn pháo oanh tạc của giới truyền thông làm cho mệt

mỏi, tim hắn đau đến run rẩy từng cơn.

"Xin lỗi cái gì?" Tiểu Bạch ngạc nhiên, lập tức nhíu mày hỏi: "Chẳng lẽ anh đóng phim dở

lắm hả?"

"Đương nhiên không phải!" Nhan Túc Ngang càng ôm chặt hơn, muốn để cho cậu cảm nhận

được bản thân mình đối với sự không tin tưởng của cậu phẫn nộ như thế nào. Nhưng mà

ôm chặt cũng có chừng mực, chỉ sợ làm cậu đau: "Ngày hôm nay có rất nhiều phóng viên tới

phải không?"

"Ừ!" Tiểu Bạch đột nhiên phấn chấn lên: "Mua hết thịt heo luôn rồi."

...

Hắn đã đoán đúng khúc đầu, nhưng lại không đoán được kết thúc.

Nhan Túc Ngang chậm rãi buông cậu ra, bình tĩnh hỏi: "Có thể kể rõ ràng một chút không?"

Tiểu Bạch kể: "Bởi vì phóng viên tới rất đông, phá hỏng cả cửa hàng. Cho nên anh Cao Cần

bắt bọn họ xếp hàng, mua mười cân thịt heo, mới trả lời một câu hỏi."

...

Quả nhiên là Cao Cần xúi Tiểu Bạch làm ra chuyện này mà.

"Vậy ngày hôm nay hỏi gì thế?"

"À. Có người hỏi em và anh có phải thật sự ở chung một chỗ hay không."

Nhan Túc Ngang nói: "Vậy em trả lời thế nào?"Tiểu Bạch nói: "Em nói anh đang ở nước Mỹ, không có ở chung một chỗ."

...

"Còn gì nữa?"

"Còn có chúng ta có phải sống chung không. Em nói anh sống ở khách sạn bên Mỹ."

...

"Anh và em đã đi tới bước nào rồi. Em nói anh thường lái xe, rất ít khi đi bộ."

...

Nhan Túc Ngang hỏi: "Cứ như vậy mà bán hết sạch thịt heo?"

"Ừ." Tiểu Bạch hài lòng gật đầu: "Em và anh Tiểu Bát đã bàn bạc với nhau rồi, ngày mai anh

ấy sẽ giao nhiều thịt hơn."

Nhan Túc Ngang vén mớ tóc mai trên trán cậu, từ trong túi lấy điện thoại di động ra, bấm điện thoại

nói: "Chuyện của tôi nhờ cậu tôi muốn thay đổi... cứ để cho phóng viên tới càng nhiều càng tốt."PHIÊN NGOẠI 3: ĐỒNG NGHIỆP MỚI TỚI

Từ khi Giả Chí Thanh bị Liên Giác Tu vừa lường gạt vừa uy hiếp bắt cóc tới Mỹ xong, tiệm

thịt heo lại càng bận đến tối mắt tối mũi.

Vì vậy Tiểu Bạch dưới sự thúc giục hết lần này tới lần khác của Nhan Túc Ngang, cuối cùng

quyết định tuyển người.

Tiệm thịt heo Hùng Hùng bây giờ đã nổi tiếng không thua kém IBM, cho nên quảng cáo

tuyển dụng vừa đăng trên mạng một cái, thư xin việc ngay lập tức nườm nượp gửi đến.

Bởi vì số người quá đông, Nhan Túc Ngang và Tiểu Bạch đành phải lôi Cao Cần và Phong Á

Luân, mỗi người một phần tư mà chọn lọc.

Cuối cùng kết quả tuyển chọn như sau:

Nhan Túc Ngang: 8 người.

Cao Cần: 1 người.

Tiểu Bạch: 123 người.

Phong Á Luân: 12 người.

...

Nhan Túc Ngang nhìn Tiểu Bạch ôm một cái thùng khá nặng đi vào, rồi lại mang một cái

thùng còn nặng hơn nữa đi ra, toát mồ hôi nói: "Em xem hết sao?" Không ngờ rằng Tiểu

Bạch lại cũng có lúc lười biếng nha. Nhưng mà có lén thì cũng lén không để lại dấu vết chứ.

Tìm đại một hai hồ sơ đối phó không phải rất tốt sao.Tiểu Bạch nói: "Em hồ sơ nào cũng xem qua."

Cao Cần hỏi: "Cậu cảm thấy bọn họ đều tốt hết hả?"

Tiểu Bạch gật gật đầu nói: "Phải." Cậu giơ từng hồ sơ từng hồ sơ lên giảng giải: "Cái này lúc

tiểu học đã từng làm lớp trưởng. Cái này học trung học đã được khen thưởng cuộc thi đọc

diễn cảm. Cái này lúc ở nhà trẻ đã được sáu đóa hoa hồng."

...

123 trừ đi 3, mỗi người 41, rất công bằng.

...

Sau cùng cũng tuyển ra được tổng cộng 27 người, sau đó lại tuyển chọn chéo cho nhau, còn

được 3 người.

Cao Cần gật gật đầu nói: "Vậy phỏng vấn đi."

Một sinh viên chưa tốt nghiệp của một đại học nổi tiếng chuyên ngành ngoại ngữ.

Tiếng Anh cấp 8, tiếng Nhật cấp 1.

Phỏng vấn là Nhan Túc Ngang.

Cao Cần, Phong Á Luân ở phía sau buông rèm chấp chính.

Vừa ngồi xuống, người này liền lách cha lách chách mở miệng.

Một phút sau, Nhan Túc Ngang cái gì cũng chưa nói, người ta đã bỏ đi rồi.

Thời gian quay ngược lại, đem lời tiếng Anh của người đó phiên dịch thành tiếng Trung như

sau:Tôi là fan hâm mộ trung thành của Tiểu Bạch. Tiểu Bạch thực sự quá dễ thương, đôi mắt

long lanh, môi hồng líu lo, mỗi lần nhìn thấy khiến cho người ta hận không thể nhào tới hôn.

Đáng tiếc là, một bông hoa lài lại cắm bãi phân trâu. Ôi, cậu ấy làm sao lại vừa mắt anh chứ,

cho dù là mắt lờ đờ dính ghèn cũng không thể nào như thế được. Ồ, đương nhiên là mắt

của Tiểu Bạch đáng yêu không có ghèn rồi. Ôi, chết tiệt, tôi biết được lần này tôi phỏng vấn

thất bại rồi, nhưng mà tôi sẽ không buông tha đâu. Trời, gặp phải anh tôi thật cảm thấy ngán

ngẩm mà. Không nói chuyện với anh nữa, đỡ phải ăn mất ngon. Tôi đi đây.

Nghe được tiếng cười của Phong Á Luân và Cao Cần đằng sau tấm rèm, Nhan Túc Ngang

mặt không biểu tình đem sơ yếu lý lịch xé thành trăm mảnh.

Người kế tiếp, là một nghiên cứu sinh về rùa biển.

Phỏng vấn chính là Cao Cần.

Có điều người này vừa mới tiến tới đã trực tiếp đi ra ngoài, trong miệng lầm bầm than thở

lớn tiếng: "Ủa, Đại Thần đâu? Phong Á Luân đâu? Tiểu Bạch đâu? Tại sao lại là một ông già

vậy chứ!"

...

Nhan Túc Ngang ở phía sau ra sức đập bàn.

Người cuối cùng, là nhân tài của một xí nghiệp nổi tiếng.

Nhìn thấy vết xe đổ, Phong Á Luân vừa chờ hắn ngồi xuống xong đã trực tiếp cướp lời:

"Tiền lương chúng tôi trả là một ngàn hai, mỗi tháng căn cứ theo kết quả kinh doanh của

cửa hàng cùng với biểu hiện của cậu mà phát tiền thưởng. Mỗi tuần làm việc bốn mươi giờ.

Cuối năm có nửa tháng nghỉ Tết. Có vấn đề gì hay không?"

"Như vậy cuối năm có được chia hoa hồng không?" Nhân tài đẩy đẩy kính nói: "Hơn nữa

cửa hàng thịt heo bây giờ đã nổi tiếng rồi, anh chắc là đang suy nghĩ vấn đề thị trường. Tôi cảm thấy thị trường rất có tiềm năng. Đương nhiên, nếu mà thành công trên thị trường, tôi hi

vọng tôi có thể có được một số cổ phần nhất định cùng với vị trí phó chủ tịch hội đồng quản

trị... blah blah blah."

...

Nhan Túc Ngang, Phong Á Luân và Cao Cần ngồi trong phòng, nhìn nhau câm lặng.

Tiểu Bạch đẩy cửa bước vào: "Các anh đã tuyển được người chưa?"

Nhan Túc Ngang chầm chậm lắc đầu.

"Vậy quá tốt." Tiểu Bạch cười nói: "Tôi đã thuê được người rồi."

...

Nhan Túc Ngang cảnh giác nói: "Người đó là đến hưởng ứng lệnh triệu tập gì đó có phải

không?"

Tiểu Bạch nói: "Không phải đâu. Cậu ấy nói cuối năm kết hôn, muốn ổn định công việc."

Nhan Túc Ngang an tâm. Muốn kết hôn chứng tỏ sẽ không có suy nghĩ không an phận với

Tiểu Bạch.

Cao Cần hỏi: "Vậy cậu ta có nói muốn chia hoa hồng, cổ phần hay vị trí chủ tịch gì đó các

loại không?"

Tiểu Bạch suy nghĩ một chút nói: "À, cậu ấy bảo mỗi ngày phải phát một cây kẹo que."

Cao Cần, Phong Á Luân: "..."

Nhan Túc Ngang chậm rãi nói: "Chiếc QQ của cậu ta đã sửa được chưa?"

Tiểu Bạch nói: "Vốn là sửa xong rồi, có điều bây giờ lại bị xe kéo đi rồi."Nhan Túc Ngang nói: "Là vì đụng cột điện?"

Tiểu Bạch nói: "Cậu ấy đã thay bằng cây xanh."

Nhan Túc Ngang: "... Không ngờ là chất lượng của QQ cũng không tệ lắm."

PHIÊN NGOẠI 4: TRỞ VỀ CHỐN CŨ

Một ngày nọ, Đại Thần đột nhiên nhớ ra đã lâu thật lâu mình không có hẹn hò với Tiểu Bạch,

vì vậy hắn ta quyết định hâm nóng lại những giây phút ngọt ngào ban đầu, kéo Tiểu Bạch đi

du thuyền ban đêm.

Chỉ là lúc hắn đi lại quên mất một chuyện - đặt trước.

Cho nên khi đến nơi chỉ nhìn thấy có một chiếc thuyền.

Một chiếc thuyền mui trần.

Tiểu Bạch hướng tới ông lão chèo thuyền chào hỏi: "Chúng tôi lại đến nữa nè."

Ông lão chèo thuyền cực kỳ cao hứng đỡ bọn họ lên thuyền, sau đó thần thần bí bí cười nói:

"Thuyền của tôi mới được nâng cấp đó nha."

Nhan Túc Ngang hỏi: "Gắn động cơ Ferrari hả?"

Ông lão chèo thuyền nói: "Làm vậy chẳng có ý nghĩa gì. Thực ra là, tôi đã lắp một cái mui

thuyền."

Nhan Túc Ngang mừng rỡ. Ông ấy cũng hiểu được xe thể thao mui trần chính là phải có mui

trần, không phải mui trời: "Mái che ở đâu?"

Ông lão chèo thuyền nói: "Các cậu nhìn phía sau đi."

...

Nhan Túc Ngang hỏi: "Khi tôi ấn một cái, nó tự động giăng lên hả?"

Ông lão chèo thuyền nói: "Cái này điều khiển bằng giọng nói. Cậu chỉ cần kêu một tiếng

"Lên"."Nhan Túc Ngang: "..."

Tiểu Bạch hiếu kỳ kêu: "Lên".

Ông lão chèo thuyền dừng thuyền lại, đi về phía đuôi thuyền, sau đó miệng vừa hô "Úm ba

la xì bùa" vừa đem vài tấm áo mưa nối lại thành một cái áo mưa khổng lồ trùm qua đầu bọn

họ.

Tiểu Bạch vỗ tay nói: "Rất hiện đại đó."

...

Nhan Túc Ngang nói: "Ông có thể không nói câu nào được không?"

Ông lão chèo thuyền hỏi: "Cậu có chắc là không cần tôi nói cho cậu biết cách nào đem thu

về không?"

Nhan Túc Ngang: "..."

Tiểu Bạch nói: "Thu."

Ông lão chèo thuyền úm ba la xì bùa thu về xong, sau đó khen ngợi: "Cậu so với bạn của

cậu thông minh hơn đó nha."

Nhan Túc Ngang: "..."
Loading...
Loading...
Close
Các bạn đang được đọc truyện

Tống Nghệ Tiểu Bạch Hòa Tam Tê Cự Oản Chương 81: Sức hấp dẫn của tiệm thịt heo

Online tại TruyenTranhTH.Net(Website hàng đầu Việt Nam chuyên cập nhật và sản xuất truyện tranh, truyện chữ hay và HOT nhất hiện nay).
Bộ truyện

Tống Nghệ Tiểu Bạch Hòa Tam Tê Cự Oản

được vị tác giả nổi tiếng

Tô Du Bính

    chắp bút, đây là một bộ truyện hay và rất được ưa thích bởi các độc giả tại Việt Nam.Mỗi bộ truyện chữ Online nói riêng và truyện đọc nói chung khi được xuất bản không những mang một ý nghĩa giải trí riêng mà còn là tâm tư, tình cảm, nguyện vọng của chính tác giả gởi gắm vào.Chính vì vậy tác giả Tô Du Bính đã tạo nên bộ truyện Tống Nghệ Tiểu Bạch Hòa Tam Tê Cự Oản - hấp dẫn này đây. Là một người mê đọc truyện

Đam Mỹ

    thì tìm đọc bộ truyện Tống Nghệ Tiểu Bạch Hòa Tam Tê Cự Oản là một lựa chọn hoàn toàn chính xác, bởi đây được xem là một trong những truyện hay nhất ở thể loại này.
Để mang đến quý độc giả yêu thích đọc truyện có thể trải nghiệm các chương mới nhất của bộ truyện Tống Nghệ Tiểu Bạch Hòa Tam Tê Cự Oản này bằng bản Tiếng Việt Online mới nhất, đội ngũ quản trị viên, biên tập viên cũng như cộng tác viên của Website TruyentranhTH.Net đã làm việc cật lực để phục vụ tốt nhất nhu cầu đọc truyện chữ của các bạn.Hy vọng khi đến với TruyentranhTH, các bạn sẽ có được những phút giây giải trí cực kỳ thoải mái cùng với những bộ truyện yêu thích của mình!Hãy bookmark ngay đường link của bộ truyện này lại để bạn có thể chắc chắn rằng mình sẽ được cập nhật chương mới nhất nhé!Đồng thời hãy LIKE fanpage của TruyentranhTH để ủng hộ cũng như theo dõi những bộ truyện hay nhất.
Close