Truyện cùng thể loại

Loading...

Phù Sinh Mộng Chi Phi Tình Chương 23: Vĩ thanh

Gió tuyết bay múa, khiến tầm mắt người mê loạn. Trong một mảnh mông lung, dần dần nổi lên luồng kiếm khí, băng tuyết tung tóe khắp nơi, xu thế càng ngày càng mạnh, mơ hồ mang theo bão táp từng trận từng trận gào thét. Ngay cả Nguyệt nô ở trước Cửu Trọng Hiên cũng bị luồng kiếm khí cách hơn một trượng quét tới khiến thân hình lung lay.

Đột nhiên một tiếng thanh thúy vang lên, kiếm khí lưu chuyển trong khoảnh khắc rồi tiêu tán, lộ ra hai thân ảnh đại thanh tuyết trắng, tuyết dưới chân đã bị chân khí lúc trước quét đi sạch sẽ, băng tuyết đều bị vỡ nát thành trăm mảnh không ngừng bay xuống.

Tư Phi Tình nhìn chằm chằm bàn tay nhỏ nhắn thanh tú của mình hồi lâu, buông tay xuống, ngơ ngác nói: “Thủ kiếm của ta thật lợi hại như vậy sao?”

Lăng Tiêu đang thay y phủi tuyết trên tóc, thấy bộ dáng y ngốc lăng, khóe môi hơi cong: ” Ngươi trở về cũng hơn ba tháng rồi, luyện nhiều tự nhiên sẽ có tiến bộ —— “

“Nhưng cũng không có nhanh như vậy a?” Tư Phi Tình vẫn là không quá rõ ràng, mặc dù sau khi y quay về Lăng Tiêu thành một mực khổ luyện, nhưng như thế nào cũng không có khả năng cùng Lăng Tiêu so kiếm không phân thắng bại a! Hơn nữa hôm nay không phải là lần đầu tiên, từ hai tháng trước Lăng Tiêu lần đầu bồi y dùng thủ kiếm so chiêu, tám chín mười phần đều là không phân thắng bại…

Khẳng định có vấn đề! Tư Phi Tình giương mắt, nghi vấn tích tụ rất nhiều ngày  một chút phun ra: “Lăng Tiêu, ngươi là nhường ta đi? Mỗi lần ngươi đều không xuất toàn lực, đúng hay không? …”

Ánh mắt băng hàn nồng đậm tiếu ý, Lăng Tiêu cười nhẹ hai tiếng: ” Không sai. Ngươi không thích cùng ta không phân thắng bại sao? …”

Nga? Dung nhan tuẫn mỹ mỉm cười làm say lòng người, Tư Phi Tình một trận hoa mắt tình thần bay lên mây, hồi lâu mới quay về, nhưng khuôn mặt lại đỏ lên, quả thực nghĩ muốn đào một cái hố đem mình chôn xuống —— Y đương nhiên thích có thể cùng Lăng Tiêu ngang nhau, bởi vì…

“Tư Phi Tình, từ hôm nay, ta liền cùng ngươi so chiêu, bất quá nếu thắng sẽ có thưởng như vậy mới có ý nghĩa… Không bằng như vậy, ngươi nếu có thể thắng ta, buổi tối liền tùy ngươi làm chủ, nếu không, phải nghe lời ta.” Hai tháng trước, Lăng Tiêu nghiêm túc cùng y ước định, lúc ấy Tư Phi Tình cũng không rõ nội tình, ngây ngốc đáp ứng, lần đầu tiên cư nhiên thảm bại, mà đêm đó, y cuối cùng cũng hiểu ý tứ của Lăng Tiêu, Lăng Tiêu muốn y suốt một đêm, thẳng đến khi y khàn cả giọng không ngừng cầu xin tha mới thôi, hại y hai ngày cũng không xuống giường được… Sau đó y tất nhiên là đem hết toàn lực cùng Lăng Tiêu so chiêu, cư nhiên cũng cơ hồ mỗi đêm đều có thể ôm lấy Lăng Tiêu vào mộng…

Ha ha —— thu tay nâng khuôn mặt đỏ bừng của y lên, Tư Phi Tình không dám nhìn khuôn mặt tuấn mỹ của Lăng Tiêu, y đến tột cùng xảy ra chuyện gì a? Chỉ bất quá nghĩ đến đêm qua cùng lăng tiêu giao triền, dường như có… Bây giờ nhưng là rõ ràng thiên a  ——

“Đang suy nghĩ gì?” Lăng Tiêu nhịn cười kéo xuống tay đang che mặt của y —— Tư Phi Tình, rõ ràng khi cùng hắn trở về sớm đã khôi phục trí nhớ rồi, nhưng hôm nay lại tựa hồ so với khi mất trí nhớ càng ngốc hơn, còn thường thường mạc danh kỳ diệu thẹn thùng, khiến hắn vừa bực mình vừa buồn cười.

“… Không, không có…” Đánh chết y cũng quyết không thể để Lăng Tiêu biết y đang suy nghĩ gì, Tư Phi Tình trong đầu loạn một đoàn, không tự giác thấp giọng nói thầm: “Đều là ngươi mỗi lần làm ta…” Nói mới ra khỏi miệng, y liền ảo não muốn cắn đầu lưỡi chính mình.

Quả nhiên, Lăng Tiêu bừng tỉnh đại ngộ nga một tiếng, tự tiếu phi tiếu nói: “Làm ngươi không tốt sao? Vẫn là ngươi thích như vậy bại bởi ta? Ân?”

Mặt đã hồng đến mức có thể nhỏ ra máu, Tư Phi Tình nhìn Lăng Tiêu trước mắt, chỗ nào còn giống người lạnh lùng như băng tuyết lúc ban đầu nhìn thấy ở Tàng Hoa quán. Y nhún chân: “Ta không phải thích bại bởi ngươi, bất quá ta cũng không thích ngươi mỗi lần đều làm ta, cái này, cái này, ý của ta là, là, cái này…”

“Ha ha ha… Tư Phi Tình, ngươi rốt cuộc muốn nói cái gì? … A ha ha…” Lăng Tiêu cuối cùng kiềm chế không được, tiếng cười to chấn động đàn chim quay về tổ.

“Ta, ta, cái này…” xấu hổ đến cực điểm, liếc mắt một cái thoáng thấy bóng người hướng đỉnh núi đi tới, Tư Phi Tình nhất thời như nhìn thấy cứu tinh, vui vẻ nói: “Mạnh Thiên Dương! Hôm nay như thế nào muộn như vậy mới đến thăm ta?”

“Có chút việc vặt cần xử lý…” Mạnh Thiên Dương buông cái bao vải trong tay xuống, một tay đỡ thân thể Tư Phi Tình đang bổ nhào đến, sủng nịch cười.

Lại tới nữa! Nguyệt nô trừng mắt nhìn Mạnh Thiên Dương cách đó không xa vẻ mặt cười như xuân phong: “Chủ nhân, Phong Nhã lâu chủ mỗi ngày đều đến tìm công tử nói chuyện phiếm, Cửu Trọng Hiên chưa từng có ngày thanh tịnh như trước đây.”

Lăng Tiêu lãnh đạm cười: “Nếu công tử thích, liền tùy y đi.”

Nhưng, cũng có phần quá siêng năng rồi đi? Nguyệt nô có chút không phục cắn môi, trời biết, sau khi chủ nhân mang Tư Phi Tình trở về, Mạnh Thiên Dương cư nhiên đem tổng đường Phong nhã lâu cũng dời đến dưới chân núi Thiên Sơn, hơn nữa mỗi ngày không quản mưa gió chạy tới Cửu Trọng Hiên…

“Đúng rồi, Mạnh Thiên Dương, ngươi mỗi ngày đều ở đây bồi ta rất nhiều thời gian, không làm chậm trễ việc ở tổng đường đi?” Tư Phi Tình ngoài mừng rỡ, cũng hơi cảm thấy bất an.

“Không sợ, ta ngược lại lo lắng cái người lạnh lùng như băng kia ngày nào đó bị kích động, sẽ đối với ngươi làm ra chuyện gì? Đương nhiên muốn mỗi ngày đến xem mới yên tâm, ha ha” hắn cố ý nói lớn tiếng, Lăng Tiêu lạnh lùng hừ một tiếng, chắp tay đi qua một bên.

Tư Phi Tình mặt đỏ lên, muốn thay Lăng Tiêu giải thích, Mạnh Thiên Dương mỉm cười nói tiếp: “Hơn nữa, ta tốt xấu cũng coi như là tỷ phu ngươi, nếu có người khi dễ ngươi, cứ việc nói cho ta biết, không cần cố kỵ…” Ánh mắt liếc nhìn Lăng Tiêu, thấy  mặt hắn như hàn băng, không khỏi cười to.

“Mạnh Thiên Dương…” Tư Phi Tình ngập ngừng, Mạnh Thiên Dương tiếng cười dần dần thấp xuống, làm như lầm bầm lầu bầu: “Ta nếu thật là tỷ phu ngươi thì tốt rồi…”

Trái tim không tự chủ được rung động, chạm đến vô hạn ý nghĩ yêu thương trong mắt Mạnh Thiên Dương, Tư Phi Tình càng không nói được gì, chốc lát, mới nhỏ giọng nói: “Ngươi đang giận ta sao?”

Mạnh Thiên Dương nhìn chăm chú hai tròng mắt trong suốt của y, một hồi lâu, mỉm cười: ” Nói không tức giận là giả… Bất quá, chỉ cần ngươi vui vẻ, cái gì cũng không quan trọng…”

—— Trong giây phút nhìn thấy máu trong cổ ngươi tung tóe bay ra, suy nghĩ duy nhât trong đầu ta chính là không muốn ngươi chết! Ngươi yêu hay không yêu ta? Ngươi có phải hay không thích người khác? Đây đối với ta mà nói đã không còn ý nghĩa! Ta chỉ muốn ngươi còn sống! Chỉ cần ngươi còn sống, thì cái gì cũng tốt, cái gì cũng không quan trọng…

Nụ cười ấm áp như xuân phong… Tư Phi Tình kinh ngạc ngóng nhìn, đã quên mở miệng…

Nhẹ thở ra, Mạnh Thiên Dương cười xoa hai gò má y: “Ta phát hiện ngươi gần đây càng ngày càng hay ngẩn người rồi, ha ha, hẳn không phải suốt ngày đối mặt với khối băng kia, ngay cả ý nghĩ cũng đông cứng rồi đi? …”

Có sao? Tư Phi Tình nghi hoặc chớp mắt. Bên kia mái hiên Lăng Tiêu đã lạnh lùng nói: “Mạnh Thiên Dương, ngươi qua đây!”

Mạnh Thiên Dương cười, chậm rãi đi tới, Tư Phi Tình vẫn đang nghĩ tới lời nói của Mạnh Thiên Dương, cuối cùng không quá rõ ràng, vứt qua sau đầu, xoay người, đã thấy cách đó không xa Lăng Tiêu cùng Mạnh Thiên Dương đang thì thầm nói nhỏ, vẻ mặt cư nhiên còn rất hòa khí.

Y mở to hai tròng mắt, hai người này khi nào trở nên hòa hợp như thế?

Đợi Mạnh Thiên Dương cười hì hì đi trở về, Tư Phi Tình ngạc nhiên nói: “Các ngươi vừa rồi đang nói cái gì đó?”

Nghiêng đầu nhìn Tư Phi Tình một hồi, Mạnh Thiên Dương đột nhiên lộ ra một tia cười cổ quái, sáp gần bên tai y cúi đầu cười nói: ” Cái người lạnh như băng kia có lẽ cũng không hiểu cái gì ôn nhu chăm sóc đi, ha ha, hắn là hướng ta thỉnh giáo khi ôm ngươi, như thế nào khiến ngươi thoải mái một chút…”

Cái, cái gì? ——

Tư Phi Tình trong đầu ầm một tiếng bùng nổ, ngốc lăng trừng mắt nhìn Mạnh Thiên Dương, thật vất vả mới phản ứng lại, vẻ mặt ửng đỏ, bay lên một cước liền hướng hắn đá xuống.

Mạnh Thiên Dương cười ha ha, một bên tránh thoát, thấy Tư Phi Tình vừa xấu hổ vừa giận, cố nén ý cười nói: “Tốt lắm, tốt lắm, ngươi không thích nghe, ta liền không  nói, a ——” mở ra cái bao vải lúc trước lên núi mang theo, bên trong nhưng là hé ra cổ cầm.

“… Mạnh Thiên Dương? …” Tư Phi Tình mặt đỏ ửng hơi thối lui, lập tức bị Mạnh Thiên Dương nhét cổ cầm vào trong lòng, y ngẩn ra.

“Ta hôm qua nhận được thư nhà, nói trong triều có biến, gia phụ thân là Ngự Sử, e rằng cũng không tránh khỏi bị liên lụy, liền muốn ta trở về thương nghị, ta cũng quả thật mấy năm chưa từng về nhà rồi… Chỉ sợ phải qua mấy tháng, mới có thể trở lại Thiên Sơn thăm ngươi —— “

A? Tư Phi Tình một trận không nỡ, không kìm lòng nổi kéo ống tay áo của hắn, Mạnh Thiên Dương vỗ vỗ bả vai hắn, cười nói: “Yên tâm, ta xong xuôi sự tình liền lập tức đến Lăng Tiêu thành, cầm này trước để ở chỗ ngươi, khi ta đến sẽ đạn 《 Bích tiêu ngâm 》 cho ngươi nghe, ngoan ngoãn…”

Tư Phi Tình cười khúc khích, Mạnh Thiên Dương tự nhiên biết y cười cái gì, hai vai hơi đứng thẳng: ” Ta đây học đòi văn vẻ lâu chủ cũng chỉ biết một khúc như vậy, ha ha, ngươi chấp nhận chút đi.” Phất tay một cái, bay vọt xuống núi.

Mạnh Thiên Dương… Khóe môi mỉm cười nhìn thân ảnh cẩm y dần dần đi xa, Tư Phi Tình ngồi xếp bằng trên mặt băng, nhẹ nhàng vuốt ve cổ cầm, nhưng trong đầu lại thản nhiên có một tia phiền muộn ——

Không phải tiêu vĩ cần ban đầu, cũng không có cách dạy Mạnh Thiên Dương đạn cầm rồi…

Đầu ngón tay dài nhỏ xẹt qua huyền cầm, y hơi động tâm lại cảm thấy đau lòng…

Bỗng nhiên ống tay áo tuyết trắng xuyên qua dưới nách, tuyết y ngồi xổm phía sau Tư Phi Tình, vây trụ lấy y ——

“Lăng Tiêu? …”

“Ta muốn nghe ngươi đạn cầm…” Lăng Tiêu nắm tay Tư Phi Tình ấn lên cổ cầm: ” Nếu… Ngươi đạn không được, ta đến thay ngươi…”

Lăng Tiêu…

Hơi buông xuống mi mắt, Tư Phi Tình không nói gì, ngón tay chậm rãi lướt qua thân, tiếng cầm trúc trắc thi thoảng vang lên trong gió tuyết  ——

Bao lâu không đạn cầm rồi? Bao lâu chưa từng nghe qua cầm rồi? Trong lòng  tự hỏi, hồn cũng say sưa…

Tiếng cầm dần dần thuần thục lưu loát, giống như dòng nước uốn lượn tinh tế lưu chuyển, tùy theo gió khi có khi không, bầu bạn với tuyết tung bay, cùng người triền miên…

Trăng tròn không biết khi nào đã chiếu sáng trên không trung, trong sáng nhưng lạnh lùng, chiếu xuống thân ảnh tuyết trắng đại thanh, như khói như mộng…

Đêm lạnh như nước, ánh trăng như nước, cầm cũng như dòng suối nhỏ lưu chuyển, lưu luyến đến cùng thời cuối đất.

—— toàn văn hoàn ——
Loading...
Loading...
Tặng 100k Chơi Thử Miễn Phí
Close
Các bạn đang được đọc truyện

Phù Sinh Mộng Chi Phi Tình Chương 23: Vĩ thanh

Online tại TruyenTranhTH.Net(Website hàng đầu Việt Nam chuyên cập nhật và sản xuất truyện tranh, truyện chữ hay và HOT nhất hiện nay).
Bộ truyện

Phù Sinh Mộng Chi Phi Tình

được vị tác giả nổi tiếng

Trần Ấn

    chắp bút, đây là một bộ truyện hay và rất được ưa thích bởi các độc giả tại Việt Nam.Mỗi bộ truyện chữ Online nói riêng và truyện đọc nói chung khi được xuất bản không những mang một ý nghĩa giải trí riêng mà còn là tâm tư, tình cảm, nguyện vọng của chính tác giả gởi gắm vào.Chính vì vậy tác giả Trần Ấn đã tạo nên bộ truyện Phù Sinh Mộng Chi Phi Tình - hấp dẫn này đây. Là một người mê đọc truyện

Đam Mỹ

    thì tìm đọc bộ truyện Phù Sinh Mộng Chi Phi Tình là một lựa chọn hoàn toàn chính xác, bởi đây được xem là một trong những truyện hay nhất ở thể loại này.
Để mang đến quý độc giả yêu thích đọc truyện có thể trải nghiệm các chương mới nhất của bộ truyện Phù Sinh Mộng Chi Phi Tình này bằng bản Tiếng Việt Online mới nhất, đội ngũ quản trị viên, biên tập viên cũng như cộng tác viên của Website TruyentranhTH.Net đã làm việc cật lực để phục vụ tốt nhất nhu cầu đọc truyện chữ của các bạn.Hy vọng khi đến với TruyentranhTH, các bạn sẽ có được những phút giây giải trí cực kỳ thoải mái cùng với những bộ truyện yêu thích của mình!Hãy bookmark ngay đường link của bộ truyện này lại để bạn có thể chắc chắn rằng mình sẽ được cập nhật chương mới nhất nhé!Đồng thời hãy LIKE fanpage của TruyentranhTH để ủng hộ cũng như theo dõi những bộ truyện hay nhất.
Close
Close