Truyện cùng thể loại

Loading...

Phi Tử Của Hoàng Thượng Cưới Vợ Chương 96: Phiên ngoại 2. Thiên Lý, đường nhân duyên quanh co!

“Cẩn thận!” Hai người chúng ta cùng nhau lăn xuống sườn núi nhỏ, hoàn hảo sườn núi không dốc cũng không cao, mặt trên đều là cây cỏ, cũng không có tảng đá, bằng không khó tránh khỏi đầu đụng vào mà vẫn bình an vô sự.

Phía dưới tiểu sườn núi là một mảnh thảo nguyên xanh biếc, mấy ngày hôm trước trời mưa không ngớt, có đôi lúc khí trời còn trở nên se lạnh, còn có lẫn tuyết rơi, năm nay mùa xuân đặc biệt tới sớm, hoa nhỏ đầy đủ màu sắc sớm đã nở, mà khí trời cũng cực hảo, trời trong xanh, theo trong đôi mắt trong suốt sáng ngời của nàng thấy được cái bóng hồ điệp đang bay lượn, còn có đường nét rất rõ ràng, nhưng trong lòng ta một trận chua xót khổ sở...

Lăn xuống quá nhanh, chúng ta dựa vào rất gần, mũi dán mũi, nàng còn đối với ta dương khóe miệng, chỉ là người đó cũng không chịu mở miệng trước.

Đúng vậy, nàng là nàng, mà không phải hắn, lại mặc nam trang. Nàng từ nhỏ liền đối với thảo dược có hứng thú, rất sớm đã cùng cha nàng đông sấm tây đãng, ở bên ngoài để an toàn, nàng vẫn mặc nam trang, người nhà cũng không can thiệp điểm ấy, để nàng tùy ý, ngay cả hoàng thượng, hoàng hậu cũng không biết nàng là phận nữ nhi.

“Duyến nhi, Thiên Lý, đều lớn như vậy rồi, đừng ham chơi a! Nhanh lên trở lại, thời gian cúng tế sắp đến! Làm trễ nãi thì bất hảo!”

“Duyến nhi, Thiên Lý, tiếp tục chơi đi a! Không nóng nảy, không việc gì.”

“Ngươi một lão bất tử, không nên cùng ta đối nghịch được không? Ta thả bã đậu độc chết ngươi!”

“Ân lão đầu, ta cho tới bây giờ anh tuấn tiêu sái, đẹp trai bên trong lại chứa quý khí, bên trong quý khí lại chứa anh khí, bên trong anh khí lại chứa thần khí, bên trong thần khí lại chứa đẹp trai, ai là lão bất tử? Bản lão gia không cùng tiểu nhân vô sỉ tính toán, buồn cười buồn cười!”

“Chỉ ngươi mới ngu ngốc, biểu cảm này mà dám tự xưng cái gì bản lão gia? Ngươi tự xưng bản lão đầu sẽ không ai chấp nhất ngươi! Ta hôm nay nếu không giáo huấn ngươi sẽ không mang họ Ân!”

“Ai ai ai! Tuyệt Ca / Vân Yên, đừng kéo lỗ tai, đau a!”

Thanh âm cha nàng cùng cha ta cùng lúc truyền đến sườn núi, nhưng không nghĩ đầu choáng váng một cái, mắt thấy sắp ngã lên người nàng, nàng tinh tế nhảy một cái, rất nhẹ nhàng đem ta kéo vào trong ngực nàng, ta rốt cục đứng vững cước bộ, mà nàng thì giống như trước mỉm cười ôn nhu nhìn ta, ta lại thối lui trước cái ôm ấp của nàng, lưng cứng đờ, cũng không dám... Nhìn mặt nàng nữa, ta biết mắt ta đã giăng sương mù.

“Đến.” Nàng đứng ở trên sườn núi, vươn một tay định kéo ta lên.

“Không sao, ta tự mình đi lên!” Ta xoay đầu, không muốn nhìn mặt nàng, tự mình đi lên, thế nào ta cũng đều không muốn nàng thấy nước mắt ta, ta muốn ở trước mặt nàng để lại ấn tượng thật tốt.

“Thật là, đều lớn như vậy, vẫn còn phát tác tính tình, chơi thì không thấy bóng dáng.” Nương từ trên kẹp tóc của ta lấy ra một phiến lá rụng.

“Dù sao đều vẫn là hài tử, đợi đến thành thân, sẽ thay đổi. Đến! Cầm hương lên, bái tế.” Đôi tay xoay đầu ta vẫn như trước ấm áp.

“Đúng vậy a! Lớn như vậy, hai tiểu hài tử xem ra đã đến tuổi thành thân, thời gian trôi qua thật mau a!”

“Mấy năm nay các nàng cũng không chịu lớn lên giống như hai cái tiểu hài tử, phu quân chúng ta, còn thích cãi nhau như vậy.”

“Hai người các ngươi, cầm hương đến đây, lớn như vậy còn giống như hài tử!”

Thời gian bái tế rất tốt để ta từ từ tiêu hóa tâm tư của mình. Cầm hương hướng về phía nấm mộ lạy ba lạy, ta không biết mình có thể nói cái gì, nên nói cái gì, “Thành thân” hai chữ với ta mà nói là gánh nặng quá nặng nề, theo ta biết nàng cũng sắp cùng Tiểu Phúc chơi cùng từ nhỏ thành thân, vui vẻ, hạnh phúc đối với ta mà nói đã không còn tồn tại.

Nương cười, nha đầu ngốc, ngươi cũng nên thành thân, nương nói, không nghĩ tới tiểu oa nhi lớn nhanh như vậy a! Trong nháy đều phải thành thân, nương hỏi, thành thân ngươi có cao hứng không? Ta gắng gượng cười gật đầu, nỗ lực giấu kín nỗi khổ tâm, làm cho nương thấy ta đang ngượng ngùng, nhưng khi ngươi xoay người có một người khóc rống thất thanh.

Thế nhưng ta không cam lòng, ta không muốn tin tưởng ánh mắt nàng từ nhỏ đến lớn nhìn ta đều là giả, ta không tin nàng đối với ta tất cả ôn nhu che chở chỉ là xuất phát từ giao tình từ nhỏ, ta không muốn tin tưởng nàng một người đi tìm danh sư học võ nghệ, trước khi đi nàng nói với ta một câu: “Chờ ta!” Là lời nói dối, thế nào ta cũng đều muốn vì hạnh phúc của mình, vì ánh mắt của mình đánh cuộc một lần.

Buổi tối kia, ta rốt cục lấy hết dũng khí thu thập bao y phục đi tìm nàng, chỉ cần nàng nguyện ý, ta không sợ chịu khổ, ta muốn cùng nàng cao bay xa chạy, ta muốn tương lai của ta có nàng, nhưng mà ̣... Nhưng mà ̣... Khi ta nắm chặt tay nàng, nàng trước sau như một đối với ta dịu dàng cười, lại đẩy tay của ta ra, lắc đầu, nàng nói: “Không thể.”

Đầu “Ông” một tiếng, suýt nữa ngã xuống đất, nàng thân thủ đỡ ta, ta lại không cảm giác được đầu ngón tay nàng truyền đến độ ấm, lạnh quá, thực sự lạnh quá, đáy lòng tràn ra một mãng lạnh lẽo, ta nghĩ đến bảy tuổi năm ấy cùng nàng ra bên ngoài chơi đùa, một con rắn trên cây bò đến trên người ta, loại cảm giác lạnh lẽo ẩm ướt đó cách xa lúc này vạn phần, mà nàng nho nhỏ thấp bé dũng cảm nhào tới tấn công con rắn, nàng cùng con rắn liều chết một trận, rắn hung hăng cắn tay nàng, độc rắn khiến nàng hôn mê bất tỉnh ba ngày liền, nếu không có tiên đan thần dược cấp nàng, nàng sớm đi đời nhà ma.

Lúc nàng thay ta ngăn cản con rắn kia, thân thể tuy rằng lạnh lẽo, tâm cũng ấm áp giống như ánh dương quang, Nàng hôm nay kéo ta vào lòng, tuy rằng cái ôm ấm áp, nhưng trong ngực lại tản mát ra cảm giác lạnh lẽo thấu xương, một trận lại một trận. Nàng ôm ta bay qua từng nóc nhà, theo cửa sổ mang ta nhảy vào phòng, không biết khi nào thì bắt đầu, ta đã lệ rơi đầy mặt, ta rốt cuộc thua là do bản thân tự tin hay là do bản thân đối với nàng tin tưởng? Trong thời khắc nàng đóng cửa lại, xoay người rời đi, thế giới của ta từ đây về sau một mảng tối tăm.

“Hoàng thượng, hoàng hậu giá lâm!”

“Miễn lễ! Đều đứng dậy đi! Trẫm cùng hoàng hậu vừa đi qua hoàng lăng, bây giờ đến lễ cúng tế lão sư, mọi người đều là người cùng một nhà, cũng không cần câu nệ lễ tiết. Nhìn những hài tử này đều đã lớn như vậy, ngay cả Thái tử học tập chính sự đều đã hữu mô hữu dạng, trẫm già thật rồi.” Hoàng thượng phủ hoa râm trên tóc.

“Hoàng thượng di cha, ngươi một chút cũng không lão. Nếu ngày hôm nay tất cả mọi người đều ở đây, nếu như hoàng thượng di cha cùng hoàng hậu di nương trong cung không có việc gấp, ngày hôm này cho phép ta làm chủ trì đi! Một lúc nữa ta để cho Mặc Yên về nhà đem cha nương, đệ đệ, đệ muội cùng nhau gọi vào Lạc thị tửu lâu, mọi người cùng ăn điểm tâm hàn huyên một chút, cùng nhau thưởng thức tay nghề của đầu bếp Tây Vực a!”

“Ha ha ha! Trẫm là lão lải nhải! Dương trần kia! Ta nhớ kỹ năm ấy các ngươi mới vừa sinh hạ Thiên Lý, còn chạy ra bên ngoài chơi một vòng, lúc đó ám vệ hướng trẫm hồi báo, nói Tuyệt Ca vì dọc đường bảo vệ ngươi, muốn ngươi giả gái để tránh tai mắt những kẻ có ý đồ xấu, dù cho ngươi ở Lạc thị buôn bán có hoàng gia bảo hộ, nhưng đến nơi xa xôi khó tránh khỏi có người đố kị, kết quả bởi vì giẫm váy mà mặt mũi bầm dập, trẫm lúc đó còn đối với cha nương ngươi cười nói, hai người các ngươi hài tử còn chưa có trưởng thành, đã sinh Thiên Lý còn nháo loạn như thế, không nghĩ tới trong nháy mắt, ngay cả tiểu hài tử đều đã trưởng thành, đều nhanh thành thân, ngươi nói đến Lạc thị tửu lâu, trẫm mới nhớ tới có một lần chuồn ra Lạc thị tửu lâu tán gẫu, đã là chuyện của hai mươi năm trước, trẫm còn có thể không già sao?”

“Hoàng thượng trong lòng thiếp vẫn còn tráng niên hăm hở, dù cho đứng bên cạnh Dương Trần cũng không thấy già! Chỉ là Lạc thị tửu lâu thực sự đã lâu chưa đi tới, thiếp cũng rất muốn đi xem.”

“Được! Bãi giá!”

Đến cửa lầu Lạc thị, nương ta cùng nương nàng kéo tay vừa nói vừa cười, cha ta cùng cha nàng cãi nhau, chờ một chút còn có vài đỉnh kiệu đến, bầu không khí đoàn tụ hoàn hảo, ta lại bước thật chậm thật chậm, cố ý rơi về phía sau tất cả mọi người, ánh mắt còn không tự giác rơi về phía bóng lưng nàng, không thể quen thuộc hơn nữa, nàng khi còn bé là người gầy yếu nhiều bệnh, bóng lưng nho nhỏ lôi kéo ta đến ven hồ, mang ta xem non sông tươi đẹp, nói cho ta biết nơi này mùa xuân, trời thu, mùa đông là dạng gì, mấy năm trước có cùng nàng trở lại ven hồ, sơ ý một chút làm chân bị thương, nàng cõng ta về nhà, ta thừa dịp nàng không chú ý đến, nhẹ nhàng vỗ về bả vai nàng, nàng rất gầy, gầy đến đầu khớp xương đều có thể sờ tới, nhưng nàng có thể vì ta gánh hết thiên địa, ta đã từng sâu kín nghĩ như vậy.

“Làm sao vậy? Khó chịu sao? Chẳng lẽ là vừa rồi không cẩn thận bị thương.” Nàng dừng lại cước bộ, xoay người đi tới hỏi ta.

“Không có.” Ta kiềm nén thối lui một bước, ánh mặt trời sau giờ ngọ chiếu lên người chúng ta, cái bóng dưới đất giao triền cùng một chỗ, mà kỳ thực chúng ta, đã cách nhau càng ngày càng xa, từ nay đi ngược lại hay là không còn cơ hội gặp gỡ?

“Vậy làm sao ngươi đứng ở chỗ này? Không đi vào sao?” Nàng cũng không định đi đến chỗ ta, trên mặt vẫn là nụ cười ôn độ. Ta rốt cuộc còn đang chờ mong cái gì?

“Ngươi đi vào trước đi! Ta đứng một chút.” Cắn răng nhịn xuống tâm tình, nỗ lực bài ra bộ dáng tươi cười.

“Vậy ngươi đừng đứng bên ngoài quá lâu, xuân hàn se lạnh, rất dễ cảm lạnh.” Nàng thắt lại nút thắt trên áo choàng ta.

Đây là lần cuối cùng chúng ta gặp mặt, ta ngay cả tái kiến cũng không cùng nàng nói,, đợi nàng vừa vào tửu lâu liền xoay người về nhà, nếu là từ nay về sau chỉ có thể chia lìa, chi bằng không gặp.

Sáng sớm bắt đầu trang điểm mặc y phục, mãi cho đến canh giờ, cha nương vừa khóc vừa cười, cao hứng rốt cuộc ta đã thành thân, ta lại một chút mừng rỡ cũng không có. Nương sớm nói với ta, người này nhân phẩm như thế nào, tính cách như thế nào ôn nhu săn sóc, còn hứa là sẽ đến nhà chúng ta ở rễ, ta nỗ lực kéo kéo khóe miệng, hy vọng sao! Hy vọng người nọ thực sự tốt đẹp như vậy! Ta chỉ có thể ích kỷ mong muốn người nọ có thể làm cho ta hoàn toàn quên nàng, quên đi ma chướng lớn nhất trong lòng ta...

Hôm nay ta dùng cái xác không hồn để trải qua, không biết bản thân đã làm gì, cũng không quan tâm, không có nàng, ngày sau cuộc sống đều là như vậy, người nọ đẩy cửa tiến vào, ta cảm giác mình tựa như thờ ơ, ngày hôm nay nàng cũng thành thân, bây giờ không phải là vì một người khác thấp thỏm bất an? Hay là nàng cũng giống như ta, không biết phải làm ra biểu tình gì truớc người nọ?

Khoăn voan bị nhấc lên.

“Thiên Lý... Thiên Lý... Là ngươi... Là ngươi...” Môi ta đang run rẩy, chính là khóc không thành tiếng.

“Duyến nhi, xin lỗi... Xin lỗi... Mỗi lần thấy khuôn mặt tiều tụy của ngươi, ta thật sự muốn nói cho ngươi biết, nương ta cùng nương ngươi tốn rất nhiều công phu, cha ngươi thủy chung không đồng ý chúng ta thành thân, nhưng cha ngươi muốn thử lòng ngươi, cũng muốn khảo nghiệm ta, cho nên căn dặn ta không được nói cho ngươi biết, thẳng đến lần kia ngươi nửa đêm trốn ra khỏi nhà, cha ngươi sợ hãi, mới miễn cưỡng đồng ý hôn sự của chúng ta, chỉ là hắn muốn ta ở rể, còn nói không thể nói cho ngươi biết, nếu như ngươi trước khi thành thân muốn đào hôn, hôn sự liền hủy bỏ. Nếu ngươi cứ như vậy mà chạy trốn, ta...” Vẫn ôn nhu nhã nhặn như vậy trước mặt ta, nàng bình tĩnh, cắn đôi môi tái nhợt, khóc như hài tử.

Ta cùng nàng hai mắt đẫm lệ đối diện nhau,, ôm chặt, khóc rống vô pháp dừng lại, cuối cùng chỉ mông lung nhớ kỹ, thời điểm nàng hôn lên môi ta, nàng nói: “Duyến nhi, ta là người có vận khí tốt nhất trên đời này, chỉ vì ta gặp được ngươi.”

Toàn văn hoàn.
Loading...
Loading...
Close
Các bạn đang được đọc truyện

Phi Tử Của Hoàng Thượng Cưới Vợ Chương 96: Phiên ngoại 2. Thiên Lý, đường nhân duyên quanh co!

Online tại TruyenTranhTH.Net(Website hàng đầu Việt Nam chuyên cập nhật và sản xuất truyện tranh, truyện chữ hay và HOT nhất hiện nay).
Bộ truyện

Phi Tử Của Hoàng Thượng Cưới Vợ

được vị tác giả nổi tiếng

Hùng Lão Gia

    chắp bút, đây là một bộ truyện hay và rất được ưa thích bởi các độc giả tại Việt Nam.Mỗi bộ truyện chữ Online nói riêng và truyện đọc nói chung khi được xuất bản không những mang một ý nghĩa giải trí riêng mà còn là tâm tư, tình cảm, nguyện vọng của chính tác giả gởi gắm vào.Chính vì vậy tác giả Hùng Lão Gia đã tạo nên bộ truyện Phi Tử Của Hoàng Thượng Cưới Vợ - hấp dẫn này đây. Là một người mê đọc truyện

Bách Hợp

    thì tìm đọc bộ truyện Phi Tử Của Hoàng Thượng Cưới Vợ là một lựa chọn hoàn toàn chính xác, bởi đây được xem là một trong những truyện hay nhất ở thể loại này.
Để mang đến quý độc giả yêu thích đọc truyện có thể trải nghiệm các chương mới nhất của bộ truyện Phi Tử Của Hoàng Thượng Cưới Vợ này bằng bản Tiếng Việt Online mới nhất, đội ngũ quản trị viên, biên tập viên cũng như cộng tác viên của Website TruyentranhTH.Net đã làm việc cật lực để phục vụ tốt nhất nhu cầu đọc truyện chữ của các bạn.Hy vọng khi đến với TruyentranhTH, các bạn sẽ có được những phút giây giải trí cực kỳ thoải mái cùng với những bộ truyện yêu thích của mình!Hãy bookmark ngay đường link của bộ truyện này lại để bạn có thể chắc chắn rằng mình sẽ được cập nhật chương mới nhất nhé!Đồng thời hãy LIKE fanpage của TruyentranhTH để ủng hộ cũng như theo dõi những bộ truyện hay nhất.
Close
Close