Truyện cùng thể loại

Loading...

Nhất Hồ Thanh Trà Đảo Giang Hồ Chương 30: Phù Sinh

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

*Chấm chấm nước mắt*

4ac4d4d4x98da371501ef690

Về tới Hàng Châu, Đan Tung liền đi tới Thiên Thủy trà lâu, cũng không ngờ đại môn đóng chặt, ngay cả hậu viện cũng khóa, hoàn toàn không có một bóng người. Hắn cảm thấy kỳ quái, vì vậy liền đi tới cửa hàng của Từ Tứ nương, quả nhiên nhìn thấy Lý Tam thúc đang giúp nàng dọn dẹp hàng hóa.

Lý Tam thúc nhìn thấy Đan Tung trở về, rất là kinh hỉ, liền mời bọn họ ngồi xuống, Từ Tứ nương pha trà, nói đến chuyện kinh thành, khẩu khí rất là hối hận: “Nếu biết chuyến đi này hung hiểm như vậy, ta không nên để ngươi đi.”

Đan Tung cười nói: “Hôm nay mọi người bình an là tốt rồi.” Lại hỏi tới chuyện tình của Thiên Thủy trà lâu, Lý Tam thúc thở dài, nói: “Trước đó không lâu vương phủ rút tiền, trà lâu cũng chống đỡ không nổi, thẳng thắn đóng cửa, giải thể. Hôm nay chưởng quỹ trở về, cầu ta tìm một ai đó để bán sản nghiệp này đi, thế nhưng tân hoàng đăng cơ, rất nhiều sự tình còn chưa an ổn, ai cần mua chứ?”

Đan Tung nói: “Đây là sản nghiệp trước đây của vương phủ, tự nhiên ngoại nhân không dám đụng, chỉ là tam thúc ngài là lão nhân bên trong, thế nào không tự mình mua?”

“Cũng không phải không nghĩ tới.” Lý Tam thúc nói, “Chỉ là tính toán một hồi, giá thấp nhất cũng phải bốn trăm lượng, ta làm sao có đủ? Dù cho cùng Tứ nương góp bạc, cũng ủy khuất cửa hàng son của nàng.”

Đan Tung suy nghĩ một chút, nói: “Vãn bối người đần độn, nhưng thật ra có một chủ ý, chỉ là ủy khuất Tam thúc ngài.”

Lý Tam thúc nói: “Cái gì ủy khuất không ủy khuất, có gì cứ nói nghe một chút.”

“Trên tay vãn bối thật ra có một số tiền dư, coi như là góp vốn, Tam thúc người xem được không.” Đan Tung nói, “Tiền lãi hàng năm chia hai tám, thế nào?”

Lý Tam thúc trầm tư liễu một hồi, nói: “Cái này chủ ý không sai, chỉ là lấy tiền của ngươi không ta cũng thấy không được. Không bằng ta nhập ba phần, ngươi nhập bảy phân, lãi hàng năm chia ba bảy, ngươi xem thế nào?”

Đan Tung nói: “Này cũng tốt, ngày mai liền đi lấy khế đất, làm càng nhanh càng có lợi.”

Lập tức hai người ước định, vì vậy Đan Tung cùng Bạch Nhược Khê trở về nhà, rời nhà nhiều ngày, trong nhà toàn là bụi. Hai người cũng không quá mệt nhọc, tẩy trừ quét tước, chỉnh đốn một phen. Nhìn gian tiểu viện, Đan Tung nói: “Như vậy là được rồi.”

Bạch Nhược Khê gật đầu, tay hai người không tự giác mà nắm lấy nhau, cuộc đời này vậy là đủ rồi.

Trà lâu lần thứ hai khai trương, Đan Tung ở hậu viện hỗ trợ một tháng, sau đem cho Lý Tam thúc quản lý, bản thân cùng Bạch Nhược Khê trở về Tranh thôn.

Đây là nơi đã dưỡng dục mình lớn lên, lại ở đây gặp được Bạch Nhược Khê, xảy ra nhiều chuyện tình như vậy, trong lòng Đan Tung đối nơi này có rất nhiều tình cảm. Hắn một mình đi gặp Lý Tam, Lý Tam trước đó không lâu được bế nhi tử, vui vẻ không ngừng, nhìn thấy ai đều mời đi uống rượu. Đan Tung cười từ chối bảo mình không uống rượu được, nói: “Lần trước ngươi không phải muốn cùng nhau uống trà? Ta mời ngươi nếm thử thứ trà tốt mà Huyện thái gia hay uống.”

Lý Tam nói: “Đan tiểu tử ngươi còn nhớ rõ cái này ước định, quả nhiên có nghĩa khí!”

Hai người ngồi xuống uống trà, trò chuyện về những sự tình phát sinh gần đây, Lý Tam nói: “Huyện thái gia lúc này phúc khí hảo, cũng đã có nhi tử, ít ngày nữa sẽ thăng thành phủ doãn. Hắn vui vẻ cực kỳ, khiến ta cũng được thăng chức, tăng bổng lộc.”

Đan Tung nói: “Vậy là phải chúc mừng Tam gia rồi.”

Lý Tam cười lớn: “Vậy đưa quà đây nào, chúc mừng mà sao không có lễ vật vậy.”

Đan Tung nhớ tới gian nhà bị phá của lão đa, nói: “Tam gia thăng chức vậy có thể giúp ta một việc được không?.”

“Ngươi tiểu tử này khách sáo làm chi, có cái gì thì nói, không nên xa lạ như thế.”

“Nhà ta không phải lần trước bị đốt phân nửa sao.” Đan Tung nói, “Hiện tại trên tay có một chút tiền dư, gian nhà này cũng là do lão đa để lại, không dám làm trái với hiếu đạo, muốn nhờ Tam gia tìm mấy người thợ tới sửa chữa.”

Lý Tam nói: “Việc này dễ làm, ta ngươi là huynh đệ thân thiết, cũng sẽ không làm tốn bạc của ngươi, ta trước tiên tìm cho ngươi mấy người thợ đáng tin cậy, bạc thì ta cho ngươi ứng trước trả sau cũng được.”

“Tam gia vừa có quý tử, hài tử trên người cũng phải dùng tiền, nào dám làm phiền?” Đan Tung nói, “Ta ở đây ứng trước, vật tư và tiền công vân vân, nếu thiếu thì cứ nói ta.”

Lý Tam tiếp nhận bao tiền, mở ra thì thấy năm mươi lượng bạc, nói: “Năm mươi lượng là dư dả rồi, sửa lại cũng chỉ mất có bốn mươi thôi.”

“Vậy mười lượng bạc kia là tiền mừng hải tử của ta.” Đan Tung cười nói, “Tam gia đừng từ chối.”

Hai người hàn huyên một hồi, rồi trở về. Mấy ngày sau Lý Tam tìm tới mấy người công tượng, một tháng sau căn nhà hoàn tất, tổng cộng chỉ tốn có ba mươi lăm lượng, Đan Tung cùng Lý Tam họp lại, năm lượng bạc dư kia liền thẳng thắn tặng cho mấy người thợ coi như là cảm tạ, cuối cùng mọi người đều vui mừng.

Phòng đặt linh vị của lão đa được hắn sửa lại toàn bộ, bên cạnh đặt xuyến kim ngư, rốt cuộc chấp dứt niệm tưởng, thành toàn một đời ân oán mà hắn cũng không rõ.

Ngày cứ thế trôi qua, trời cao hoàng đế xa, dù cho ở đây từng là đất phong của Lạc Thanh vương, nhưng như trước tự tại. Bạch Nhược Khê chậu vàng rửa tay không đi lại trên giang hồ, nhưng kiếm không rời thân, cùng Đan Tung chạy tới chạy lui, một lần nữa tiếp tục tâm nguyện tìm được thiên hạ hảo trà của Đan lão đa.

Thỉnh thoảng hai người lại nghe được giang hồ chuyện tình trong quán trà, tỷ như Huyền Giáo thu giang hồ thế lực, từ từ tẩy trắng, tại phía nam mở rộng phạm vi kinh thương, mấy người “Danh môn chính phái” nhưng thật ra lại tới cửa mượn bạc.

Lại tỷ như mỗ phương trượng hòa mỗ đạo trưởng, chẳng thèm quan tâm môn phái giang hồ giao tranh, cùng đi vân du tứ hải.

Rồi như trên giang hồ nhảy ra một đạo tặc, lại có một bộ khoái của lục phiến môn suốt ngày đuổi theo.

Chỉ là chuyện nghe cho vui, cũng không để ý.

Đến mùa mưa rả rích, cây mơ phía sau núi ra quả khiến cành cây trĩu nặng. Đan Tung hái được rất nhiều trái mơ, cùng Bạch Nhược Khê bận rộn một ngày đêm ủ rượu mơ. Niêm phong cho kín rồi chôn xuống đất, tùy ý năm tháng trôi qua, trở thành màu xanh thanh mát.

Dưới mái hiên vang lên tiếng tí tách nhẹ nhàng, Đan Tung từ trong trù phòng bưng thức ăn ra, hai người đang muốn ngồi xuống, Bạch Nhược Khê nghe thấy có tiếng gõ cửa, liền đi ra mở thì thấy bên ngoài một người ướt sũng, người kia nói: “Thực sự là xin lỗi, gặp phải mưa rơi, không thể làm gì khác hơn là kiên trì tới làm phiền.”

Nguyên lai là Thẩm Trầm Hân, Bạch Nhược Khê đối với chuyện hắn biết chỗ ở của mình cũng không kinh ngạc, nhàn nhạt gật đầu, nghiêng người nhượng hắn tiến vào. Thẩm Trầm Hân thấy Bạch Nhược Khê sảng khoái như vậy, có chút không ngờ, nhưng bản thân vẫn theo hắn đi vào.

Đan Tung nhìn thấy Thẩm Trầm Hân, đầu tiên là ngẩn ra, sau đó cười nói: “Thực sự là khách quý.” Cũng không nói nhiều, chuẩn bị nước nóng cho hắn đổi y phục rồi cùng nhau ăn.

Thẩm Trầm Hân ngồi xuống nhìn hai người, cảm thán nói: “Thực sự là hâm mộ các ngươi.”

Bạch Nhược Khê nói: “Ngươi hôm nay làm được cũng không tệ.”

“Vậy sao…” Thẩm Trầm Hân lắc đầu, trên mặt lộ ra biểu tình chua xót cùng tịch liêu.

Ba người ăn cơm xong, Đan Tung an bài khách phòng cho hắn nghỉ tạm.

Một đêm nghe mưa, sáng hôm sau trời quang mây tạnh, trong viện hải đường trong viện phá lệ e thẹn, Thẩm Trầm Hân không từ mà biệt chỉ để lại bạc để thanh toán tiền thuê nhà.

Đan Tung nói: “Người này cùng ngươi trước đây như nhau, đi cũng không nói một tiếng.”

Bạch Nhược Khê thu bạc, đếm đếm, nói: “Để lại không ít, cũng đủ hắn trở lại trụ vài lần.”

“Ngày hôm nay muốn ăn cái gì? Ta đi hái cẩu kỷ về trộn ăn, được không?” Đan Tung hỏi.

“Hảo, ta cùng ngươi đi.”

Hai người nhìn nhau cười, dắt tay đi xa, năm tháng đến đây, vậy là đủ rồi.

———————END——————

Cái này văn, rốt cục xong xuôi, nội ngưu đầy mặt.

Một năm trước có ý tưởng, viết mấy chương đầu, sửa chữa vô số lần, cảm thấy viết không nổi. Sau lại nói cho Điệu Tây Bì, Điệu Tây Bì vĩ đại cho ta vô số kiến nghị, vậy là văn này có thể xuất thế.

Thế nhưng viết đến nơi đây, vấn đề như trước rất nhiều. Tỷ như tình tiết quá mức tản mạn, ý lớn ý bé hầu như không liên quan gì tới nhau. Còn có người vật miêu tả quá mức đơn bạc, rất nhiều tính cách phương diện cũng không có thể hiện được. Này là những khuyết điểm rất lớn mà trong văn tiếp theo ta sẽ cố gắng sửa chữa ( lại nói tiếp còn có kế tiếp nữa sao?)

Về phần vài chi tiết có chút lệch lạc, hầu như muốn cho ta gặp khó khăn lọt hố.

Nhưng ta cuối cùng cũng viết hoàn, cũng là một sự cổ vũ đối với ta.

Phi thường cảm tạ Điệu Tây Bì vẫn góp ý cho ta cùng JMS, là các ngươi cho ta dũng khí cùng lòng tin để viết tiếp.

Cái này văn khả năng còn có rất nhiều cố sự không có hoàn thành, để dành cho tương lai đi, khả năng ngươi ta sau này não bổ không giống nhau.

Cuối cùng, cố sức ôm mọi người, nghiêm túc nói một tiếng, cảm tạ!

Đại Phúc Đoàn

Ngày 2 tháng 3 năm 2010

Vậy là “Nhất Hồ Thanh Trà Đảo Giang Hồ” đã hoàn rồi! *tung bông tung hoa*.
Loading...
Loading...
Tặng 100k Chơi Thử Miễn Phí
Close
Các bạn đang được đọc truyện

Nhất Hồ Thanh Trà Đảo Giang Hồ Chương 30: Phù Sinh

Online tại TruyenTranhTH.Net(Website hàng đầu Việt Nam chuyên cập nhật và sản xuất truyện tranh, truyện chữ hay và HOT nhất hiện nay).
Bộ truyện

Nhất Hồ Thanh Trà Đảo Giang Hồ

được vị tác giả nổi tiếng

Đại Phúc Đoàn

    chắp bút, đây là một bộ truyện hay và rất được ưa thích bởi các độc giả tại Việt Nam.Mỗi bộ truyện chữ Online nói riêng và truyện đọc nói chung khi được xuất bản không những mang một ý nghĩa giải trí riêng mà còn là tâm tư, tình cảm, nguyện vọng của chính tác giả gởi gắm vào.Chính vì vậy tác giả Đại Phúc Đoàn đã tạo nên bộ truyện Nhất Hồ Thanh Trà Đảo Giang Hồ - hấp dẫn này đây. Là một người mê đọc truyện

Kiếm Hiệp

    thì tìm đọc bộ truyện Nhất Hồ Thanh Trà Đảo Giang Hồ là một lựa chọn hoàn toàn chính xác, bởi đây được xem là một trong những truyện hay nhất ở thể loại này.
Để mang đến quý độc giả yêu thích đọc truyện có thể trải nghiệm các chương mới nhất của bộ truyện Nhất Hồ Thanh Trà Đảo Giang Hồ này bằng bản Tiếng Việt Online mới nhất, đội ngũ quản trị viên, biên tập viên cũng như cộng tác viên của Website TruyentranhTH.Net đã làm việc cật lực để phục vụ tốt nhất nhu cầu đọc truyện chữ của các bạn.Hy vọng khi đến với TruyentranhTH, các bạn sẽ có được những phút giây giải trí cực kỳ thoải mái cùng với những bộ truyện yêu thích của mình!Hãy bookmark ngay đường link của bộ truyện này lại để bạn có thể chắc chắn rằng mình sẽ được cập nhật chương mới nhất nhé!Đồng thời hãy LIKE fanpage của TruyentranhTH để ủng hộ cũng như theo dõi những bộ truyện hay nhất.
Close
Close