Truyện cùng thể loại

Loading...

Nguyên Vị Ngọt Ba Phần Chương 22: Vị thứ hai mươi hai

Edit: Tiểu Lăng

“Tòa thành thất lạc” phần 3 vừa ra lò được một tháng, đã tạo ra thành tích tiêu thụ không tầm thường.

Dù cuốn manga này đã kết thúc rất lâu rồi, nhưng với hơn 100 triệu lượt đọc, và độ hot của “Kỳ Tà” nối gót, số lượng fan trung thành chỉ có tăng chứ không giảm.

Lúc này, team Nguyên Quang đã thành công ký hợp tác chuyển thể tác phẩm thành điện ảnh, bên đề ra hợp đồng là công ty môi giới điện ảnh số một số hai cả nước, và tiên Bối cũng nhờ thế mà nhận được một bút phí bản quyền rất lớn.

Nhìn nhắc nhở số tiền trong thẻ ngân hàng biến thành một con số gồm bảy chữ số trong chớp lát, Tiên Bối thở dài một hơi, cuộc sống túng bấn bó tay bó chân rốt cuộc cũng kết thúc…

Phát tài lớn rồi.

Viên Viên giơ hai tay hai chân trên QQ bắt cô mời khách, muốn ăn một bữa hai nghìn.

Chủ biên team Nguyên Quang gần như không liên lạc gì mấy sau khi ký hợp đồng cũng nhắn tin cho cô:

“Chúc mừng, thiên phú và sự chăm chỉ của em đã được đền đáp xứng đáng.”

Nhưng Tiên Bối lại không cảm thấy vui vẻ, ngược lại, khi nhìn thấy lời chúc của chủ biên, mũi cô lại xót, rất muốn khóc.

Lòng Tiên Bối rất rõ, giây phút này, người cô muốn chia sẻ tin này, không phải là người yêu, cũng chẳng phải là bạn bè.

Mà là mẹ của cô, người mẹ mà đã mấy năm cô chưa từng liên lạc.

Bao nhiêu lần to gan mơ, bao nhiêu lượt lớn mật nghĩ, cô đã từng rơi lệ, thét lên với người mẹ nghiêm khắc của mình rằng: “Con đã nói rồi, con đã làm được, không phải mẹ không tin sao? Không phải mẹ luôn cho con là đứa vô tích sự sao?”

Ngón tay dừng thật lâu trên màn hình điện thoại, Tiên Bối hít thật sâu một hơi, gửi tin nhắn về số tiền trong thẻ ngân hàng kia đi.

Mười một chữ số, cô gõ từng chữ từng chữ vào.

Tiên Bối không chắc chắn rằng người phụ nữ đáng sợ, đáng giận lại đáng thương này có đổi số điện thoại không, nhưng cô vẫn nhớ.

Không thêm bất kỳ lời thừa thãi nào, như đang khiêu khích, cũng như đang chứng minh.

Tin nhắn đã được gửi.

Tim Tiên Bối thoáng cái đã nhẹ nhõm đi.

Căn phòng yên tĩnh hồi lâu, tiếng gõ cửa bỗng vang lên.

Tiên Bối đã quên việc đóng cửa khá lâu rồi, nhưng Trần Chước vẫn có thói quen gõ cửa hai cái như cũ, đủ lễ độ và tôn trọng.

Tiên Bối quay đầu lại, nhìn thẳng vào mắt người đàn ông cách đó không xa.

Tình yêu là thứ thuốc hay nhất, có lẽ được biểu hiện ở đây.

“Đi siêu thị không nào?” Trần Chước buông tay xuống, cười nói.

Tiên Bối kéo ghế ra, đứng lên, nghiêm túc gật đầu hai cái.

Lúc ra ngoài, Tiên Bối vẫn cứ võ trang đầy đủ, vẫn cứ bọc từ đầu đến chân như thể người ngoài nhìn một cái cũng là “xâm phạm” ấy.

Vẫn là Wal Mart quen thuộc.

Hai người đi đôi với nhau, Trần Chước mặc T-shirt đen quần đen, dung mạo xuất sắc, khí thế mạnh mẽ, đứng cạnh Tiên Bối như vệ sĩ trông coi cô chủ mảnh mai, trong vòng hai mét không ai tới gần.

Nhưng hai bàn tay đan lấy nhau, và chênh lệch chiều cao gây chú ý ấy, đều khiến người qua đường ghé mắt tới tấp.

Trần Chước đi lấy xe siêu thị, Tiên Bối nhắm mắt theo đuôi anh.

Giống như anh là một cái khiên dày đầy an toàn, có thể cản lại tất cả gió táp mưa sa cho cô.

Để em đẩy đi, hai bàn tay nhỏ bé đặt lên thanh đẩy, Tiên Bối chủ động xin đi giết giặc. Người đàn ông lại nhẹ nhàng lấy ra, cam nguyện làm lao động tay chân.

Phải biết rằng, bánh xe siêu thị đều khá mòn, phải dùng sức cả hai tay mới điều khiển được đúng hướng, đẩy bằng một tay chỉ là ý nghĩ hão huyền.

Đi được vài bước, Trần Chước dừng bước, nhíu mày: “Thế này không tốt lắm.”

“Sao ạ…” Sau khẩu trang phát ra giọng nói nho nhỏ thường ngày, nếu không để ý, bất cứ lúc nào cũng có thể bị tiếng nhạc và hướng dẫn mua đồ trong siêu thị át mất.

Người đàn ông buông một tay xuống, nhúc nhích ngón tay một tý: “Thế này không nắm được tay em, em nhỏ như thế, nhỡ lạc thì sao.”

“Sao có thể…” Tiên Bối khó xử híp híp mắt.

“Vậy đi…” Trần Chước trầm ngâm, bỗng nhiên ôm ngang cô bé đang đứng vững trên mặt đất lên.

Tiên Bối trở tay không kịp, phản ứng chậm một tý, đã bị đặt nhẹ nhàng vào trong xe siêu thị.

Chưa quay đầu lại, người đàn ông đã nghiêng người xuống, hơi thở ấm nóng sát bên tai: “Yên tâm hơn rồi, em đang ở ngay trước mắt anh.”

Lại hạ giọng xuống dặn: “Nhớ phải trông tài sản nhà mình đó.”

Máu dồn lên não, mặt đỏ hết cả lên, bắp chân gác lên thành xe siêu thị, như đã… mất cả tri giác.

Trong tiếng tim đập mạnh, Tiên Bối ấp úng định nói chuyện, cô hoàn toàn không dám nhìn xung quanh, sợ có người lạ nhìn cô, lại tiếp xúc ánh mắt với họ, chỉ có thể liều mạng nháy mắt: “Phô… phô trương quá…”

“Phô trương ở đâu nào?” Trần Chước nghiêm trang hỏi.

“Người khác… sẽ nhìn đấy…” Khẩu trang bọc một nửa quả táo rắn* xấu hổ: “Không tốt lắm đâu…”

(*) táo rắn: tên gốc là “Red delicious apple” (táo đỏ ngon), người Hongkong dịch âm thành táo đỏ Địa Ly Xà, giản âm thành táo Ly Xà, hoặc táo Xà (táo rắn). Có nguồn gốc ở bang California, Mỹ; chỉ được trồng ở vùng núi Ngụy Điếm, huyện Tần An, thành phố Thiên Thủy, tỉnh Cam Túc của TQ.

Bánh xe lăn đi, Trần Chước không nhịn được cong môi lên, lần thứ hai anh gặp Tiên Bối ở đây, đã có xúc động muốn ôm cô bé này đặt vào trong xe siêu thị. Cuối cùng hôm nay cũng đã đạt được mong muốn, lòng anh thỏa mãn đến tột độ.

“Cứ để cho người ta xem.” Tiên Bối nghe thấy người đàn ông phía sau đang cười: “Không phải xe siêu thị của ai cũng đều có thể chứa cả thế giới như của anh.”

+++

Trên đường về nhà, ngựa xe như nước.

Đèn cao áp buổi tối như sông sao trải dài đến cuối đường, người đàn ông một tay cầm túi mua sắm rất nhẹ nhàng, một tay nắm chặt cô gái nhỏ của mình.

Họ đi cùng nhau, chẳng nói gì mà vẫn ấm áp.

Sắp về đến Vừa Ý, điện thoại trong túi quần Tiên Bối bỗng reo lên.

Thuận tay lấy, mở ra, Tiên Bối sững sờ, người run lên, lã chã.

Số điện thoại trả lời quen thuộc đó, là một tin nhắn ảnh, chụp một trang trong tác phẩm của cô – “Tòa thành thất lạc” phần 2.

Thành phố rơi vào tay giặc, khắp nơi đều là nguy hiểm.

Trong căn cứ lánh nạn, một sinh mệnh mới ra đời, trở thành ánh rạng an ủi những con người đã dần tuyệt vọng.

Người cha trẻ tuổi ôm đứa bé vào lòng, giáo sư hỏi, con muốn nói gì với con mình không?

Trong dòng lệ nóng mong đợi hùng tâm tráng ngữ* của mọi người, người cha chỉ nhàn nhạt mở miệng:

“Mong cả đời này, con chỉ là một người bình thường, sống bình yên.”

(*) hùng tâm tráng ngữ: lời nói hùng tráng, dã tâm lớn lao

Quyển manga này, đã sớm bán hết, và không còn xuất bản nữa.

Tiên Bối mãi không cử động, Trần Chước hỏi: “Sao thế?”

Cô gái nhỏ hoàn hồn, xoa xoa mắt, lắc đầu không đáp.

Cô không muốn nói, anh cũng chẳng hỏi. Hôm đó, tại thư viện phòng làm việc Nguyên Quang, anh đã may mắn biết được bí mật về quá khứ của Tiên Bối từ Viên Viên, anh sẽ không ép bé sò nhỏ này mở miệng nữa.

Cô nguyện ý nói, vậy anh sẵn lòng nghe.

Cô không muốn nói, vậy anh cũng không hỏi.

Có thể đắm mình trong ánh sáng trắng trong ấy, có thể đi vào đáy lòng mềm mại rực rỡ của cô, là may mắn lớn lao cả đời này của anh.

+++

Tháng bảy, triển lãm manga đã diễn ra tại thành phố Ninh.

Phòng làm việc Nguyên Quang, với tư cách là một trong các bên tham gia, có đài triển lãm quy mô nhất, và còn mời sáu họa sĩ nổi tiếng đến góp mặt ký tên.

Để mời được phu nhân Tiên Bối, Viên Viên tốn không ít công sức, mãi mới mời được vị “đại lão” này tới.

Để được như vậy, cũng phải kèm theo điều kiện --- chết cũng không lộ mặt.

Đúng ngày tổ chức, thời tiết vô cùng tốt, trong ngoài sảnh triển lãm đều đông nghịt người.

Trần Chước vừa đưa Tiên Bối vào sảnh, Viên Viên đã qua chào và nhanh chóng bắt cô đi, áp tải vào sâu trong sảnh.

Anh chủ Trần vừa lấy cốc mang tùy thân ra, chưa kịp dặn câu nào đã phải bật cười, thở dài.

Hoạt động ký tên chính thức bắt đầu vào mười giờ, sáu họa sĩ lần lượt ngồi vào chỗ, chỉ có mình Tiên Bối đeo một cái khẩu trang che hơn nửa mặt.

Dưới đài đã có fan kéo băng rôn ra, giơ bảng tên ủng hộ thổ lộ, “Phu nhân Tiên Bối! Chúng tôi yêu ngài!”

Có nữ có nam, đèn flash và tiếng chụp tanh tách hợp thành một bình kín, nhốt Tiên Bối ở bên trong.

Ngay cả dũng khí ngẩng đầu cười với họ cũng không có, Tiên Bối chỉ đành dùng hai tay xoay xoay cây bút bi đặt trước mặt, không biết làm gì.

Mà những họa sĩ bên cạnh đều vẫy tay chào, xảo tiếu thiến hề*.

(*) xảo tiếu thiến hề: trích từ câu thơ “Xảo tiếu thiến hề, mỹ mục phán hề”, xuất xứ từ Thi Kinh – Quốc Phong – Vệ Phong – Thạc Nhân. Tạm dịch của bạn Candy từ trang Thiên Nhai Minh Nguyệt Đao bên FB: “Khéo cười tươi đẹp làm sao/Đôi mắt quyến rũ làm ai mong này.”

Đều ngồi nhà vẽ tranh… Vì sao họ đều lợi hại, khôn khéo như thế…

Hâm mộ, ghen tỵ, hận ~ ing…

Lúc này, Viên Viên đang loay hoay sứt đầu mẻ trán vừa hay đến bên cạnh cô, sắp lại truyện trước mặt, thẻ công tác trước ngực sáng ngời ngay bên mắt cô.

Tiên Bối càng thấy không khỏe hơn, sau lưng toát mồ hôi, cô không thể không nhờ bạn giúp, tay lặng lẽ thò xuống gầm bàn, giật nhẹ vạt váy của Viên Viên.

Viên Viên nhíu mày, nhẹ giọng: “Sao vậy?”

“… Không… khỏe lắm.”

“Không sao, cậu như thế cũng được, thiết lập vẻ cao quý lạnh lùng, cũng ok.” Viên Viên đổi đủ cách an ủi cô: “Dù sao lát nữa cũng bắt đầu ký tên rồi.”

Nói xong, nhanh nhẹn rời đi, chân không chạm đất.

Tiên Bối tiếp tục run rẩy rụt lại. Cô lặng lẽ mò điện thoại ra, phát hiện trên màn hình có thêm một nhắc nhở của WeChat.

Mở ra xem, là… SSSSSSSSSSR gửi đến. Kể từ khi biết Tiên Bối moi tim móc phổi nạp tiền vào Âm Dương Sư chỉ để rút được một SSR, vị lão đàn ông thỉnh thoảng hơi trẻ con này, đã đổi nick name của mình thành… SSSSSSSSSSR…

Còn ký tên rất cá tính là: Thức thần của tiên nữ, level cao nhất, tùy tùng theo sau.

(*) Âm Dương Sư: game nhập vai 3D mobile thần thoại của Trung Quốc, lấy bối cảnh Nhật Bản thời Heian do công ty NetEase phát triển và vận hành. Thức thần là cách gọi của pet (sủng vật) trong game này, và SSR là một pet cấp bậc rất cao.

Nội dung tin nhắn chỉ là năm chữ rất đơn giản: “Đừng sợ, anh ở đây.”

Năm chữ đơn giản ấy lại dễ dàng làm khóe môi Tiên Bối cong lên. Cô ngẩng đầu nhìn xuống khán đài, oa, bạn trai cô đúng là hạc giữa bầy gã, nổi bật xuất chúng. Anh cười với cô, càng thêm tỏa sáng muôn trượng.

Mặt hơi nóng lên, nụ cười giấu sau khẩu trang càng tươi hơn, Tiên Bối gõ từng chữ từng chữ nhắn lại: “Em sẽ cố ><”

“Em rất tuyệt, phu nhân Tiên Bối.”

“Ừm…”

“Lời nhắn đến từ vị fan đẹp trai nhất của em.”

Xì, lần này thật sự bật cười.

Tiên Bối che miệng… Đương nhiên, cũng không ai thấy miệng cô.

Lúc này, MC lên sàn, Tiên Bối vội vàng thu điện thoại lại.

Trước khi ký tên, có một hoạt động warm-up, MC sẽ làm một cuộc phỏng vấn nho nhỏ với các họa sĩ, làm không khí sống động hơn, tuyên truyền cho tác phẩm, và cũng để cho các fan dưới đài có thể hiểu được cá tính của các họa sĩ nhà mình nhiều hơn.

Câu hỏi đầu tiên đã là liều thuốc nổ lớn.

MC nói: “Chúng ta đều biết, ở đây có rất nhiều các fan chân ái, chắc hẳn mọi người cũng rất tò mò, rằng mẫu hình lý tưởng của mấy vị đại đại nhà chúng ta có giống mình không, đúng không nhỉ…”

Cả khán đài hùa theo.

Nam họa sĩ béo đeo kính đen đầu tiên gãi gãi đầu nói, “Tôi đã có con rồi.”

MC: “Vậy mời ngài rút khỏi cuộc chơi đi thôi.”

Dưới đài cười vang.

Người thứ hai là một cô gái trẻ cột tóc đuôi ngựa, trông rất sôi nổi. Cô ấy cười hì hì đáp: “Tôi đã từng vẽ tất cả những nam chính trong manga thiếu nữ rồi.”

Người thứ ba là Tiên Bối.

Là họa sĩ manga cực hot, vừa lập nên thành tích tiêu thụ tuyệt vời, bán bản quyền chuyển thể thành điện ảnh với giá mấy triệu, MC trịnh trọng giới thiệu cô, cũng nói: “Không biết có ai kinh ngạc giống tôi không, họa sĩ sáng tác ra nhiều manga thiếu niên nhiệt huyết sôi trào khiến nhiều người yêu thích như vậy, lại là một cô gái đáng yêu như thế. Đây hẳn là kiểu đáng yêu ngược mà mọi người thường nói đúng không?”

Tiên Bối nổi tiếng ra sao là mắt thường có thể thấy, lúc đến phiên cô, tiếng hoan hô dưới đài chưa từng dứt.

Tiên Bối vẫn không ngẩng mặt lên, chỉ cúi đầu, tỏ vẻ mình đang nghe, cám ơn mọi người dưới đài…

Thật xin lỗi…

Cô thật sự không biết đối phó với tình huống thế này ra sao…

“Xem ra cô Tiên của chúng ta vẫn vô cùng thẹn thùng, haha.” MC cố gắng hâm nóng bầu không khí, fan hâm mộ cũng rất bao dung, không ngừng vỗ tay cổ vũ.

Những người sáng tác không khoe khoang, chỉ dùng thực lực và tài hoa đáp lại fan, đáng giá để họ yêu thích.

Đến lúc MC hỏi mẫu hình lý tưởng của Tiên Bối, micro đã đưa đến trước mặt cô gái. Cô hé miệng, nhưng vẫn không tài nào nói được.

Mọi người nín thở đợi, Tiên Bối biết, không thể để mọi người như thế, để người khác phải chịu đựng sự khuyết thiếu về năng lực giao tiếp của cô. Cô hít sâu hai hơi, nhớ tới mình khi trước.

“Tôi có thể… viết được không?”

Tiên Bối cẩn thận hỏi.

Trong tiếng reo mừng, có nhân viên công tác đưa giấy trắng lên.

Tiên Bối vội vàng cầm bút bi trong tay lên, loạt xoạt, múa bút thành văn.

Màn hình lớn sau lưng, phóng to trang giấy trong tay cô, trên đó, chỉ có năm chữ ---

“Nguyên vị ngọt ba phần.”

Chữ rất đẹp, cũng có thể nhìn ra lòng sốt ruột trong nét bút.

Toàn sảnh sửng sốt, ngay cả MC cũng không biết tiếp lời thế nào, im lặng chốc lát mới hỏi: “Theo tôi biết, đây là một vị trà sữa đi?”

Tiên Bối gật gật đầu.

MC: “Ha ha ha, phu nhân Tiên Bối của chúng ta quả nhiên rất có khiếu hài hước lạnh, y như trong manga vậy.”

Biểu hiện của cô, khiến bao nhiêu fan nhớ tới một nhân vật trong manga, cảm giác tương tự đập vào đầu, không khí lại trở nên vui vẻ ấm áp.

Rốt cuộc cũng qua mình rồi, Tiên Bối thở một hơi dài nhẹ nhõm, lén vỗ vỗ ngực nhỏ, lại giương mắt, vừa vặn đụng vào một ánh mắt quen thuộc.

Anh đứng trong đám người ồn ào, nhìn mình, khóe môi hơi cong lên, im lặng mỉm cười.

Mặt và tim Tiên Bối đều nóng lên, mắt nhanh chóng tránh đi, lại không nhịn được quay về. Vừa nhìn nhau, khóe mắt hai người lại cong hơn.

“Đúng vậy, em đang nói về anh.

Cả thế giới không hiểu cũng không sao, không cần người ngoài biết. Giây phút này, toàn bộ mục đích của em là để anh hiểu được nó.

Một tinh cầu, vài tỷ người.

Chỉ muốn chính miệng nói cho anh biết, cả muôn vàn hương vị trên thế giới, em chỉ yêu mình một ly là anh.”

...oOo... Toàn văn hoàn...oOo...
Loading...
Loading...
Close
Các bạn đang được đọc truyện

Nguyên Vị Ngọt Ba Phần Chương 22: Vị thứ hai mươi hai

Online tại TruyenTranhTH.Net(Website hàng đầu Việt Nam chuyên cập nhật và sản xuất truyện tranh, truyện chữ hay và HOT nhất hiện nay).
Bộ truyện

Nguyên Vị Ngọt Ba Phần

được vị tác giả nổi tiếng

Thất Bảo Tô

    chắp bút, đây là một bộ truyện hay và rất được ưa thích bởi các độc giả tại Việt Nam.Mỗi bộ truyện chữ Online nói riêng và truyện đọc nói chung khi được xuất bản không những mang một ý nghĩa giải trí riêng mà còn là tâm tư, tình cảm, nguyện vọng của chính tác giả gởi gắm vào.Chính vì vậy tác giả Thất Bảo Tô đã tạo nên bộ truyện Nguyên Vị Ngọt Ba Phần - hấp dẫn này đây. Là một người mê đọc truyện

Ngôn Tình

    thì tìm đọc bộ truyện Nguyên Vị Ngọt Ba Phần là một lựa chọn hoàn toàn chính xác, bởi đây được xem là một trong những truyện hay nhất ở thể loại này.
Để mang đến quý độc giả yêu thích đọc truyện có thể trải nghiệm các chương mới nhất của bộ truyện Nguyên Vị Ngọt Ba Phần này bằng bản Tiếng Việt Online mới nhất, đội ngũ quản trị viên, biên tập viên cũng như cộng tác viên của Website TruyentranhTH.Net đã làm việc cật lực để phục vụ tốt nhất nhu cầu đọc truyện chữ của các bạn.Hy vọng khi đến với TruyentranhTH, các bạn sẽ có được những phút giây giải trí cực kỳ thoải mái cùng với những bộ truyện yêu thích của mình!Hãy bookmark ngay đường link của bộ truyện này lại để bạn có thể chắc chắn rằng mình sẽ được cập nhật chương mới nhất nhé!Đồng thời hãy LIKE fanpage của TruyentranhTH để ủng hộ cũng như theo dõi những bộ truyện hay nhất.
Close