Truyện cùng thể loại

Loading...

Nghề Vương Phi Chương 148: Giảo hoạt

Hai người đang ăn cơm kia nhìn thấy một vị công tử tuấn mỹ, mặc áo gấm cao quý nói với mình như vậy, nhất thời sửng sốt, không biết người này muốn gì.

“Ta bảo các ngươi cút, không nghe thấy —–”

Miệng bị người khác che mất. Vũ Lâu tiếp tục cười làm lành: “Thật sự xin lỗi, quấy rầy hai vị quá.”

Bữa cơm này muốn ăn cũng ăn không nổi nữa rồi. Vũ Lâu kéo Lam Tranh ra khỏi quán rượu: “Rốt cuộc là ngươi muốn làm gì hả?”

“Ta ăn ngay nói thật mà.” Lam Tranh làm ra vẻ vô tội: “Trong lòng nghĩ thế nào thì nói như thế.”

“Ngươi cố tình chọc tức ta.”

Lam Tranh cười tủm tỉm, đáp án không cần phải nói cũng biết.

Hai người lại tìm một quán rượu khác dùng cơm. Lam Tranh hôm qua ăn không no, nhưng giờ nhìn đồ ăn trước mặt cũng không đói bụng: “Sao nàng có thể ăn được những thứ này……”

“Đương nhiên là không so được với sự cao quý của ngài rồi.” Vũ Lâu cúi đầu húp cháo, chế nhạo hắn: “Ngài ngậm thìa vàng mà lớn lên, đương nhiên không hiểu được sự khó khăn của dân thường như ta rồi.” Lam Tranh nói: “Khó khăn cái quỷ gì, cha nàng là Binh bộ Thị lang, nàng không ngậm thìa vàng thì cũng ngậm thìa ngọc mà lớn lên.”

Vũ Lâu trừng mắt nhìn hắn, hai người, anh một câu, tôi một câu cãi qua cãi lại.

Dùng xong cơm, Lam Tranh đề nghị quay về Huệ vương phủ một chuyến: “Việc tu sửa Vương phủ sắp xong rồi, ta cũng phải rời Hoàng cung về thôi. Dù sao, ta ở lâu, phụ hoàng ít nhiều cũng sẽ có thành kiến với ta.”

Vũ Lâu nghe hắn nói vậy, liền hiểu ngay quan hệ phụ tử của hắn và Hoàng đế không hòa hợp, nàng bỗng thấy đồng tình với sự ỷ lại Hoàng hậu của hắn: “Thì ra là cha không thương, thảo nào ngươi ỷ lại mẫu thân như vậy.”

Lam Tranh khẽ cười, giọng khinh mạn: “Ỷ lại à? Trong mắt ta, chẳng qua là lợi dụng thôi.”

“Ngươi lợi dụng mẹ mình?”

Lam Tranh cười lạnh không đáp, hôm nay họ đã ước định sẽ phải nói thật, nếu không thì tốt nhất là ngậm miệng không nói nữa.

Vũ Lâu nói: “Hoàng thượng không thích ngươi, ngươi muốn làm Thái tử chẳng phải là mơ mộng hão huyền hay sao?”

“Ông ấy cũng không thích Tứ ca đấy thôi, không, phải nói ông không thích nhất là Tứ ca. Bởi vì Tứ ca quá thông minh, khiến ông thấy bị uy hiếp, ông ấy sợ hắn.” Lam Tranh nghịch nghịch chiếc đũa: “Nhưng mà…… Đôi khi, hoàng đế vô năng sẽ bị thế lực ngoại thích và triều thần thao túng, tự mình cũng không thể tính toán gì được.”

Thế lực ngoại thích của Vương thị quá lớn khiến hoàng quyền bị uy hiếp. Vũ Lâu im lặng, không đáp lại hắn.

“Ông ấy làm Hoàng đế đến bây giờ cũng thật uất ức, còn không có thực quyền bằng một viên quan phụ mẫu ở huyện nhỏ nữa.”

Vũ Lâu nói: “Nếu không có sự trợ giúp từ thế lực của Hoàng hậu, chẳng phải ngươi sẽ càng cách xa vị trí Thái tử hay sao.”

Lam Tranh bẻ gãy đôi đũa trong tay, nói: “Ta lợi dụng bọn họ, cũng sẽ diệt trừ được bọn họ. Những ai uy hiếp ta, ta nhất định sẽ tiêu diệt hết.”

“Qua sông đoạn cầu.” Vương thị giúp ngươi, ngươi lại muốn dùng kế làm suy yếu thế lực của bọn họ, uổng công bọn họ nuôi sói trong nhà.

Hắn nắm tay nàng, cười nói: “Cùng giúp ta tìm kế sách được không? Cùng tiến cùng lùi, ta đứng đầu thiên hạ, nàng làm hiền thê lương mẫu ở sau ta.”

“Cái giá quả là rất quyến rũ. Tiếc là ta không có hứng thú.” Vũ Lâu chán nản: “Ta bây giờ vốn không hiền, sau này cũng không hiền được. Hơn nữa, ta cũng không muốn tranh đoạt tình cảm với tam cung lục viên bảy mươi hai phi tần……” Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn: “Lại còn là tranh ngươi nữa chứ.”

Lam Tranh ảo não: “Nàng nói lại còn là có ý gì? Chẳng lẽ ta không đáng để nàng tranh đoạt hay sao?”

Vũ Lâu thở dài, lấy khăn lau miệng rồi tính tiền đi về.

Mặt trời đã lên cao, dưới ánh mặt trời ấm áp, tuyết cũng dần tan, những bọt nước trong suốt chầm chậm nhỏ xuống. Vừa ra đến cửa, một giọt tuyết tan chảy thẳng vào cổ Lam Tranh, lạnh khiến hắn rùng mình.

“Vũ Lâu, lạnh quá, nàng nhìn giúp ta với, có cái gì chui vào trong cổ ta vậy?”

“Không sao đâu.” Nàng căn bản là không quan tâm đến hắn.

Lam Tranh cứ quấn quít lấy nàng, khiến nàng không xem cho hắn không được, vui đùa ầm ĩ cả đường phố. Đột nhiên có tiếng quát từ đằng sau vọng đến: “Hai người các ngươi đứng lại cho ta!” Vũ Lâu quay đầu, hóa ra là hai vị khách vừa bị Lam Tranh mắng lúc nãy, phía sau bọn họ còn có ba người nữa, tay cầm gậy gỗ, như muốn xông lại phía này.

“Lam Tranh, họ tìm ngươi kìa.” Vũ Lâu bắt nạt Lam Tranh không mang theo hộ vệ, cố ý muốn chỉnh hắn, nên đảo người bay lên bức tường trong ngõ nhỏ, thoáng cái đã không thấy người đâu. Chỉ còn lại Lam Tranh đối mặt với mấy gã to lớn mặt như hung thần ác sát.

“Tiểu tử, vừa rồi ngươi làm càn lắm cơ mà?!” Người cầm đầu khẽ gõ gõ gậy gỗ vào bàn tay, bước dần đến gần Lam Tranh: “Hôm nay, bằng mọi giá ta sẽ giáo huấn tên tiểu tử thối không biết trời cao đất dày như ngươi.”

Lam Tranh dựa vào vách tường trong ngõ nhỏ, không có đường lùi.

…………

******

Vũ Lâu quyết tâm để cho Lam Tranh chịu chút khổ sở về da thịt, nếu không thì không bõ mà bù lại những thương tổn của nàng. Nếu nàng không đánh được hắn, thì mượn người khác trả thù hắn đi, cũng không phải chuyện gì xấu lắm. Mặc dù nàng ném hắn lại để chạy trốn, nhưng lại vẫn không đành lòng, nên không dám đứng trên nóc nhà nhìn hắn bị đánh mà chạy tới một nơi yên tĩnh, chờ một lúc lâu mới quay lại chỗ cũ, chuẩn bị sẵn tinh thần nhìn thấy hắn người đầy thương tích.

Lam Tranh ngồi trong tuyết, hai tay vòng qua đầu gối, đầu chôn vào ngực. Vũ Lâu không nhìn rõ vẻ mặt của hắn, nhưng thấy bả vai hắn run run, nên nàng đoán là hắn khóc.

Đúng là đồ bỏ đi, khóc gì mà khóc.

“Này —-” nàng đi đến trước mặt, gọi hắn: “Ngươi có sao không?”

“Không ngờ nàng thật sự…… thật sự…… bỏ rơi ta lại……” Giọng có vẻ rất nức nở.

Lam Tranh ra vẻ lau nước mắt.

“Được rồi, đừng khóc nữa.” Vũ Lâu vô cùng áy náy, dù sao cũng là nàng không tốt, nàng túm cổ tay hắn, kéo Lam Tranh đứng lên: “Để ta xem xem, ngươi bị thương ở đâu?”

Lam Tranh tránh ra, giọng mũi nghẹn lại thì thầm: “Người ta nói, có gặp hoạn nạn mới biết chân tình, nhưng nàng lại bỏ rơi ta lúc khó khăn nhất……”

Vũ Lâu cũng bắt đầu thấy hối hận trong lòng: “…… Là ta không tốt……” nàng nói thật lòng: “Vừa rồi ta cũng bực tức với ngươi, nên nóng giận mới bỏ ngươi lại.” Nàng nghĩ hắn khóc thật, đưa tay định lau nước mắt cho hắn: “Là một đại nam nhân, khóc gì mà khóc?”

Lam Tranh đột nhiên ngẩng đầu lên nói: “Ai khóc?”

Hả? Trên mặt hắn chẳng có chút nước mắt nào cả, Vũ Lâu đang kinh ngạc thì nghe Lam Tranh nói: “Mấy tên ngu xuẩn kia định giáo huấn ta, ta nói ta là Thanh Hà vương, bọn họ kinh ngạc, nửa tin nửa ngờ. Ta liền rút ra mấy tờ ngân phiếu, ném cho bọn họ. Lúc đó bọn họ mới tin! Sau đó liền nhặt ngân phiếu lên rồi chạy mất.”

Vũ Lâu chống nạnh nói: “Ngươi quên ngươi đã đồng ý với ta cái gì à, hôm nay ngươi phải nói thật cả ngày cơ mà! Ngươi còn gạt ta!”

Lam Tranh cười: “Ta nói dối cái gì nào!”

“Người làm bộ như bị người ta đánh, còn giả vờ khóc.” Lừa lấy sự đồng tình của nàng.

Lam Tranh cười ha hả nói: “Nàng chỉ nói là hôm nay phải nói thật, chứ có nói đến chuyện biểu cảm đâu.”

“Ngươi‼!” Thì ra hắn tìm lỗ hổng để đùa giỡn nàng, còn đùa giỡn rất ngang nhiên, nàng đưa tay đánh vào người hắn một chưởng, lần này Lam Tranh nhanh nhẹn nghiêng người né tránh: “Nguy hiểm quá……” Sau đó cười rất lưu manh: “Nàng động thủ, theo ước định, đêm nay nàng là của ta.”

**** phân cách tuyến ***

Ngược lâu như vậy rồi, để cho hai người ngọt ngào mấy chương.

Dừng ở đây nhé, câu chuyện ngày mai sẽ có tiết tấu nhanh hơn.
Loading...
Loading...
Tặng 100k Chơi Thử Miễn Phí
Close
Các bạn đang được đọc truyện

Nghề Vương Phi Chương 148: Giảo hoạt

Online tại TruyenTranhTH.Net(Website hàng đầu Việt Nam chuyên cập nhật và sản xuất truyện tranh, truyện chữ hay và HOT nhất hiện nay).
Bộ truyện

Nghề Vương Phi

được vị tác giả nổi tiếng

Hoa Dương Hoa Ảnh

    chắp bút, đây là một bộ truyện hay và rất được ưa thích bởi các độc giả tại Việt Nam.Mỗi bộ truyện chữ Online nói riêng và truyện đọc nói chung khi được xuất bản không những mang một ý nghĩa giải trí riêng mà còn là tâm tư, tình cảm, nguyện vọng của chính tác giả gởi gắm vào.Chính vì vậy tác giả Hoa Dương Hoa Ảnh đã tạo nên bộ truyện Nghề Vương Phi - hấp dẫn này đây. Là một người mê đọc truyện

Ngôn Tình

    thì tìm đọc bộ truyện Nghề Vương Phi là một lựa chọn hoàn toàn chính xác, bởi đây được xem là một trong những truyện hay nhất ở thể loại này.
Để mang đến quý độc giả yêu thích đọc truyện có thể trải nghiệm các chương mới nhất của bộ truyện Nghề Vương Phi này bằng bản Tiếng Việt Online mới nhất, đội ngũ quản trị viên, biên tập viên cũng như cộng tác viên của Website TruyentranhTH.Net đã làm việc cật lực để phục vụ tốt nhất nhu cầu đọc truyện chữ của các bạn.Hy vọng khi đến với TruyentranhTH, các bạn sẽ có được những phút giây giải trí cực kỳ thoải mái cùng với những bộ truyện yêu thích của mình!Hãy bookmark ngay đường link của bộ truyện này lại để bạn có thể chắc chắn rằng mình sẽ được cập nhật chương mới nhất nhé!Đồng thời hãy LIKE fanpage của TruyentranhTH để ủng hộ cũng như theo dõi những bộ truyện hay nhất.
Close
Close