Truyện cùng thể loại

Loading...

Hoàng Huyết Khúc Chi Tiêu Dao Nhạc Chương 50-2: (Hạ)

Thấy chuyện của bọn nhỏ từng việc hoàn thành, Tuyền đứng bên rừng thủy tinh tâm tình tốt ôm lấy Phạm, tay cũng bắt đầu làm chuyện xấu......

“Tuyền, ngươi làm cái gì?” Phạm bồi hắn ngoạn ngoạn.

“Ha hả...... Ta đói bụng!” Tuyền le lưỡi, hôn nhẹ lên môi Phạm.

Phạm nhìn chăm chú xung quanh, “Ngươi sẽ không tính ở trong này đi?” Tuyền cũng mang ý uy hiếp nhìn hai bên trái phải......

Mọi người rất biết điều, mỗi một người đều mang người yêu thân ái rời khỏi “nơi thị phi” này, lúc gần đi, Hồng Lẫm còn hảo tâm tặng một câu: “Ba ba, không cần chơi quá mức a! Thân mình các ngươi vừa khỏe lại!”

Tuyền liền thủ thể OK, liền đem bọn họ toàn bộ lừa đi rồi! Đợi Diệu Ngạn cùng Diệc Ưu cũng toàn bộ rời đi, chung quanh nhất thời trở nên im ắng......

Tuyền ôm lấy Phạm đem y đặt trên bàn dài trong đình, một tay vói vào trong áo của y khẽ vuốt, đầu lưỡi ở trên vành tai y khẽ liếm, “Phạm, cuối cùng cũng chỉ còn hai chúng ta...... Ngươi muốn ngoạn thế nào?”

“Ngô...... Tuyền, ngươi lúc nào..... Ân...... Trở nên sắc tình như vậy?” Phạm hưởng thụ vui sướng do thân thể tiếp xúc mang đến.

“Vi phu thấy ngươi liền nhịn không được sắc tình một chút a!” Tuyền tiếp tục âu yếm, hắn thích nhất nghe được thanh âm lúc này của Phạm.

“A......”

Ngay tại đêm nay, trong hoàng cung nơi nơi tràn ngập kích tình, mà mấy tháng sau bọn họ cũng nghênh đón sinh mệnh mới......

── Ba tháng sau ──

Ngự y bắt mạch cho Diệu Ngạn, lập tức vừa lòng thu tay, khai một phương thuốc đưa cho ngự dược phòng!

“Ngạn đại nhân không cần lo lắng, phản ứng này của ngươi đều là bình thường, đứa nhỏ hiện tại đã được ba tháng  là thời điểm quan trọng, không thể qua loa a!” Ngự y khuyên.

Diệu Ngạn cắn ô mai, rất không cam tâm, “Ta biết đây là bình thường, chính là...... Nôn, quá khó tiếp thu rồi!”

Tiểu Tứ cũng lo lắng lau mồ hôi cho hắn: “Ngạn ca ca, nếu không thì không sinh?”

“Không được!” Diệu Ngạn ở điểm này rất kiên quyết, “Bất quá cũng được, hiện tại có Diệc Ưu bồi ta......”

“Ngạn ca ca...... Ngươi thật ác liệt!” Tiểu Tứ trên mặt hắc tuyến.

Vốn tất cả mọi người hảo hảo như vậy, nhưng tiếng kêu của Tuyền phá vỡ tất cả!

“Ngự y, ngự y, ngươi xem cho ngạn xong chưa?” Trong lời nói bất ngờ lộ ra vẻ kinh hoảng.

“Thái thượng hoàng bệ hạ!” Ngự y hành lễ nói.

“Thái cái gì mà thái, mau cùng ta đi, Phạm ngất rồi!” Tuyền sắp điên rồi, kéo ngự y chạy về phía điện của mình.

Tiểu Tứ nghe thế, cùng Diệu Ngạn liếc nhìn nhau một cái, lập tức thông báo cho các huynh đệ của mình cùng đi vấn an...... Chỉ chốc lát sau, mọi người bao gồm cả bọn nhỏ tất cả đều tập trung ở điện của Tuyền.

Lúc bọn họ tới, Phạm đã tỉnh lại, mệt mỏi nằm trong lòng Tuyền, ngự y ở bên bắt mạch.

Chỉ thấy Tuyền dán lên trán của Phạm không ngừng mà trấn an nói: “Không có việc gì, Phạm không có việc gì...... Yên tâm......”

Ngự y bỗng nhiên nhíu nhíu mày, lại giống như xác nhận bắt mạch, rồi mới lộ ra biểu tình khó hiểu đến một bên khai phương thuốc.

Hành vi của ông ta khiến bọn nhỏ cùng Tuyền một trận mồ hôi lạnh, cuối cùng vẫn là Hồng Lẫm làm đại biểu hỏi: “Kia...... Ngự y, phụ thân ta y không có việc gì đi?”

Lão ngự y ngẩng đầu cho hắn một cái mỉm cười: “Bệ hạ yên tâm, Phạm công tử không bị bệnh!”

“Thật tốt quá!” Nghe được đáp án, kích động nhất chính là tuyền, hắn ôm chặt lấy Phạm nói, “Phạm không có việc gì, chờ cục cưng của Tiểu Tứ sinh ra, chúng ta lại đi chu du......”

“Này hình như có chút không thể......” Ngự y chen vào nói.

Tuyền vừa nghe “không được”, lập tức nhảy dựng lên, “Vì sao không được? Ngươi không phải nói Phạm không có việc gì sao?”

“Ân, Phạm công tử không bị bệnh!” Ngữ khí của ngự y thực đúng trọng tâm, “Hắn có thai!”

“Có thai cũng......” Tuyền bỗng nhiên ngây ngẩn cả người! “Ngươi nói...... Phạm có cái gì?”

“Phạm công tử có thai, chúc mừng thái thượng hoàng bệ hạ, ngài có thêm tiểu hoàng tử!” Ngữ khí bình thường như trước.

“......” Tất cả mọi người choáng váng!

May Tuyền còn có chút lý trí, hắn lập tức đùa cợt nói: “Ha ha, ngự y thật sự là biết nói đùa, ta cùng Phạm sao có thể...... Ngươi là đang nói đùa đi.”

“Cựu thần không có nói đùa!”

“Sao có thể?” Tuyền cười chỉ Diệu Ngạn, “Là Ngạn có thai, đứa nhỏ là của tiểu nhi tử của ta!”

“Cựu thần biết Ngạn đại nhân có, nhưng cựu thần vừa rồi nói chính là Phạm công tử!”

Tuyền khó thở một phen kéo cổ áo của ông rống to: “Ngự y, ngươi nhìn rõ! Ta đã không còn là hoàng đế, đứa con lớn nhất của ta năm nay hai mươi sáu, đã yên vị có một nhi tử, lão Nhị lão Tam nhà ta cũng đã có đứa nhỏ, đứa nhỏ kia năm nay năm tuổi, bọn họ đều phải gọi ta là hoàng gia gia, hiện tại Tiểu Tứ nhỏ nhất nhà ta, năm nay mười lăm, cũng sắp làm cha, lúc này ta sao có thể lại có con? Không có khả năng, hơn nữa Phạm không có vào rừng thủy tinh, ngươi nói cho ta biết đứa nhỏ này làm sao mà có được?”

Ngự y che lỗ tai, không ngừng khuyên giải an ủi: “Thái thượng hoàng bệ hạ, bình tỉnh một chút...... Ngài chừng ba tháng trước phải cùng Phạm công tử đến chỗ gần rừng thủy tinh hay không...... Sau đó hoan ái?”

Buông ngự y ra, Tuyền bắt đầu trầm tư, rừng thủy tinh, hoan ái...... A, đêm đó Tiểu Tứ thành thân...... Hắn hình như...... Có......

Nhìn biểu tình của hắn, ngự y liền hiểu được, “Cái này đúng rồi, có lẽ không ai nói cho ngài, mùa này là lúc thủy tinh trong rừng thủy tinh rải rác tán loạn, hạt giống bên trong sẽ thông qua không khí truyền ra ngoài, rải đến bên ngoài rừng, mắt thường nhìn không thấy, nhưng dạng mang thai này có tỷ lệ rất nhỏ, Phạm công tử này...... Coi như là ngoại lệ đi! Còn thái thượng hoàng nói đến tuổi tác của bệ hạ cùng mấy vị điện hạ, cựu thần cảm thấy này căn bản không phải vấn đề, cho dù Tứ điện hạ cùng bệ hạ lớn hơn mấy tuổi, ngài cùng Phạm công tử cũng chỉ vừa mới bốn mươi, chính trực thịnh niên, có người hơn sáu mươi tuổi mới có con, ngài vì sao không thể?”

Lời nói của ông rõ ràng mạch lạc, suýt nữa đem Tuyền thành hồ đồ! “Ta lại có con? Đứa nhỏ kia còn nhỏ hơn tôn tử của ta?”

May mắn bọn nhỏ vẫn rất lãnh tĩnh, Hồng Lẫm là người đầu tiên bật cười: “Phốc ha ha ha ha...... Ba ba thật sự là lợi hại, Tiểu Nhã a, ta lại có đệ đệ sắp sinh ra a!”

“Nhưng......” Phong nhìn Tinh Nhi đã dại ra, “Quan hệ như vậy còn không phải loạn bình thường a!”

“Nói cách khác, Tinh Nhi phải gọi một oa oa so với nó nhỏ hơn năm tuổi là ‘tiểu thúc’, đổi Tiểu Tứ thành ‘Tứ thúc’?” Thật sự rất loạn.

Tiểu Tứ cạy đầu ngón tay, “Ta năm nay có con, còn có một đệ đệ, sau đó đệ đệ của ta cùng đứa nhỏ lớn bằng nhaui...... Hơn nữa ta cũng không còn là ‘Tiểu Tứ’...... Mà là ‘lão Tứ’?”

“Cư nhiên lại thêm một oa oa cùng thế hệ với ta?” Diệu Ngạn khó tin.

“Tuyền......” Phạm ngồi trên giường như lâm vào trong mơ, “Ta vừa rồi giống như nghe ngươi lại có đứa nhỏ, là ai có?”

“Phạm công tử, chính là ngài!” Lão ngự y tiễn phật đến Tây phương.

“A!” Tiểu Tứ vỗ tay một cái, “Khó trách lão hòa thượng kia nói muốn ta chúc mừng phụ thân, nguyên lai là phụ thân có tiểu bảo bảo!”

“Lão hòa thượng?” Tuyền cùng Phạm đồng thanh hỏi.

“Chính là lão hòa thượng ở miếu nơi biên cảnh được cho là coi rất chuẩn a!”

“......” Tiểu Tứ, ngươi nói quá muộn......

....................................

“Ngạn ca ca, hôm nay có mệt không?” Tiểu Tứ săn sóc hỏi.

Diệu Ngạn cười lắc đầu, “Không có, bất quá hôm nay đạp rất mạnh! Không nghĩ tới...... Tiểu cữu tử của ta cư nhiên lớn bằng con ta......”

Tiểu Tứ theo thói quen đi trải giường, vừa để ý vừa đáp: “Ân, ta cũng chưa bao giờ nghĩ tới, mình có thể có đệ đệ, bởi vì ba ba có nói với ta, bọn họ sẽ không sinh nữa...... Ai ngờ...... Đây là thiên mệnh đi!”

“Ân, ta đây cùng Tiểu Tứ bên nhau, kia khẳng định cũng là duyên phận trời định!” Diệu Ngạn dựa qua, ngửi mùi hương trên người Tiểu Tứ.

“...... Đúng vậy!” Tiểu Tứ hôn hôn môi Diệu Ngạn, “Ngạn ca ca, chúng ta sẽ vĩnh viễn bên nhau đúng không?”

“Đương nhiên!” Diệu Ngạn hôn lại Tiểu Tứ, “Chúng ta sẽ vẫn hạnh phúc như thế...... Bởi vì cùng ngươi một chỗ......”

Xuân ý tiệm quy phương thảo. Cố quốc giai nhân, thiên lý tín trầm âm yểu. Vũ nhuận yên quang, vãn cảnh rừng minh, cực mục nguy lan tà chiếu. Mộng đương niên thiểu. Đối tôn tiền, thượng khách trâu mai, tiểu hoàn yến triệu. Cộng vũ tuyết ca trần, túy lý đàm tiếu. Hoa sắc chi chi tranh hảo. Tấn ti niên niên tiệm lão. Như kim ngộ phong cảnh, không sấu tổn, hướng thùy đạo. Đông quân hạnh tứ dữ, thiên mạc thúy già hồng nhiễu. Hưu hưu, túy hương kỳ lộ, hoa tư bồng đảo.

(Đoạn thơ trên ta không dịch được, cũng không tìm thấy bản dịch nên thôi để vậy)

── Hoàng đình kiên 《 Tiêu dao nhạc 》

Toàn bộ văn hoàn
Loading...
Loading...
Close
Các bạn đang được đọc truyện

Hoàng Huyết Khúc Chi Tiêu Dao Nhạc Chương 50-2: (Hạ)

Online tại TruyenTranhTH.Net(Website hàng đầu Việt Nam chuyên cập nhật và sản xuất truyện tranh, truyện chữ hay và HOT nhất hiện nay).
Bộ truyện

Hoàng Huyết Khúc Chi Tiêu Dao Nhạc

được vị tác giả nổi tiếng

Sắc Như Không

    chắp bút, đây là một bộ truyện hay và rất được ưa thích bởi các độc giả tại Việt Nam.Mỗi bộ truyện chữ Online nói riêng và truyện đọc nói chung khi được xuất bản không những mang một ý nghĩa giải trí riêng mà còn là tâm tư, tình cảm, nguyện vọng của chính tác giả gởi gắm vào.Chính vì vậy tác giả Sắc Như Không đã tạo nên bộ truyện Hoàng Huyết Khúc Chi Tiêu Dao Nhạc - hấp dẫn này đây. Là một người mê đọc truyện

Sắc

    thì tìm đọc bộ truyện Hoàng Huyết Khúc Chi Tiêu Dao Nhạc là một lựa chọn hoàn toàn chính xác, bởi đây được xem là một trong những truyện hay nhất ở thể loại này.
Để mang đến quý độc giả yêu thích đọc truyện có thể trải nghiệm các chương mới nhất của bộ truyện Hoàng Huyết Khúc Chi Tiêu Dao Nhạc này bằng bản Tiếng Việt Online mới nhất, đội ngũ quản trị viên, biên tập viên cũng như cộng tác viên của Website TruyentranhTH.Net đã làm việc cật lực để phục vụ tốt nhất nhu cầu đọc truyện chữ của các bạn.Hy vọng khi đến với TruyentranhTH, các bạn sẽ có được những phút giây giải trí cực kỳ thoải mái cùng với những bộ truyện yêu thích của mình!Hãy bookmark ngay đường link của bộ truyện này lại để bạn có thể chắc chắn rằng mình sẽ được cập nhật chương mới nhất nhé!Đồng thời hãy LIKE fanpage của TruyentranhTH để ủng hộ cũng như theo dõi những bộ truyện hay nhất.
Close