Truyện cùng thể loại

Loading...

Có Lẽ Là Yêu Chương 35: Ly biệt

Edit: Ishtar

Vệ Khanh nhìn theo bóng dáng cô rời đi, thiếu chút nữa nhảy dựng lên, cô ấy còn không biết sống chết dám cự tuyệt! Nửa ngày mới có phản ứng lại: “Cái gì? Xuất ngoại?” Nói như vậy, nghĩa là Trương Suất phải đi! Hôm nay hắn ăn dấm chua kia chẳng phải vô ích rồi sao? Nhưng nhớ tới buổi tối Chu Dạ nhu thuận, mềm mại như vậy, nhíu mày, coi như cũng đáng giá!

Nghĩ về Trương Suất giống như giặc ngoại xâm, cứ như vậy tự rút lui, không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Nói thật, hắn ước gì Trương Suất kia vĩnh viễn không cần trở về, tuổi trẻ của cậu ta so với hắn mà nói là mối lo ngại lớn nhất. Như vậy thì, vấn đề lớn nhất hiện nay chính là chuyện ra mắt rồi, đầu óc lại bận suy nghĩ làm thế nào thuyết phục được Chu Dạ tới gặp cha mẹ hắn. Hắn cảm giác được Chu Dạ không thực sự muốn như vậy, nếu muốn thuyết phục cô, e rằng còn phải tốn một phen tâm tư.

Tắm rửa xong đi ra, không ngờ Chu Dạ lại chủ động gọi điện thoại tới, hỏi hắn ngủ chưa, có thể nói chuyện chút không, thái độ rất ân cần. Hắn hừ một tiếng, cô cũng rất thức thời, kiến phong sử đà [16], thấy hướng gió không đúng, vội vàng nói chuyện mềm nhẹ, đúng là hắn chẳng có biện pháp nào với cô cả. Thở dài, hỏi: “Về đến trường chưa? Trên đường không bị cơ động tóm đấy chứ?” Chu Dạ nghĩ mà sợ, nói: “Lúc đi qua đường vành đai thành phố, thấy cơ động đang xử lý một tai nạn, sợ quá, sợ họ chặn em lại. Không dám tiếp tục lái xe, ngày mai anh tới trường lấy được không?”

Vệ Khanh nói: “Nếu em thật sự muốn lái xe, vậy đi học bằng lái cũng tốt, không thì anh giúp em lấy một cái.” Chu Dạ thấp giọng nói: “Em không nghĩ đi thi bằng lái, em chỉ muốn đi tiễn Trương Suất… tuần sau…” Hắn không nhiều lời, lập tức cắt ngang: “Không được!” Không chút nể mặt, không thương lượng.

Chu Dạ chuyển sang chính sách dụ dỗ, nhõng nhẽo nói: “Cậu ấy sang Italy học vẽ, không biết khi nào mới có thể trở về. Bạn học với nhau bốn năm, không đi tiễn sao được, anh thấy có đúng hông? Vệ Khanh, em biết anh tốt nhất mà, anh cho em đi được không? Em với cậu ấy chỉ là bạn bè mà thôi, anh cho em đi…” cố tình dài giọng, mê hoặc lòng người.

Cô rất ít khi làm nũng với hắn, Vệ Khanh liền không chịu nổi: “Hôm nay vẫn còn chưa nói đủ sao?” Khẩu khí vẫn còn cứng rắn, nhưng thực ra đã mềm đi rất nhiều. Cô liền không ngừng cố gắng: “Vệ Khanh, em nói thật mà, Trương Suất nói, cậu ấy thích em, nhưng phải đi, cho nên hi vọng em tới tiễn cậu ấy. Cho tới nay, cậu ấy đều rất tốt với em, em chỉ giống như bạn bè đi tiễn cậu ấy, không được sao?”

Cô thành thật như vậy, hắn cũng không thể từ chối. Đành phải hờn dỗi nói: “Đi thì có thể, nhưng anh có một điều kiện…anh đi cùng em.” Hắn muốn đi theo giám sát. Đàn ông có một chút tâm tư thôi cũng rất đáng sợ rồi. Đương nhiên Chu Dạ không muốn, nói: “Anh và Trương Suất đâu có thân quen, đi tới nói chuyện lại không thoải mái.”

Cô đúng là được một tấc lại muốn tiến một thước. Vệ Khanh ngáp một cái, lười biếng nói: “Chu Dạ, anh nói cho em biết, nếu em không cho anh đi cùng ra sân bay thì em phải tới nhà anh ăn một bữa cơm.” Chu Dạ im lặng, cuối cùng không thể không nhượng bộ, ủ rũ  nói: “Được rồi, chúng ta cùng ra sân bay.”

Chu Dạ nhìn người đến người đi ở sân bay, chậm chạp không xuống xe, chần chừ nói: “Vệ Khanh, anh ở trong xe chờ em có được không?” Lắc lắc cánh tay hắn, chớp chớp mắt. Nhưng lần này Vệ Khanh không mềm lòng, nhún vai nói: “Nếu không xuống xe, quay về cũng tốt.” Hắn thì chẳng có gì bất tiện cả.

Chu Dạ bất đắc dĩ đi theo hắn xuống xe, ánh mắt nhìn ngó xung quanh. Trương Suất đang cầm một hộp giấy lớn ngồi đằng kia, bên cạnh còn có mấy bạn học, mọi người đang nói chuyện. Chu Dạ vội chạy tới chào hỏi. Vệ Khanh mỉm cười bắt tay: “Trương cục trưởng, Trương phu nhân.” Vô cùng thành thục, ổn trọng, bộ dáng sự nghiệp thành đạt.

Trương cục trưởng không nghĩ hắn sẽ tới, sửng sốt một chút, vội nói: “Vệ tiên sinh, xin chào, xin chào.” Nói xong đưa mắt nhìn Chu Dạ. Vệ Khanh vội giải thích: “Chu Dạ và Trương công tử là bạn học, tôi đưa cô ấy tới đây.” Trương cục trưởng gật đầu, không nói gì. Trương phu nhân lại không kiềm chế được lòng hiếu kỳ, nhìn Chu Dạ cười hỏi Vệ Khanh: “Như vậy, vị tiểu thư xinh đẹp này là bạn gái của Vệ thiếu sao?” Trước mặt công chúng, không tránh được tai mắt là điều đương nhiên.

Vệ Khanh lại cười lắc đầu, tiếp theo bật ra ra một câu kinh người, “Là vị hôn thê của tôi.”

Chẳng những mọi người sững sờ, ngay cả Chu Dạ cũng trợn to mắt nhìn hắn, giống như sợ hãi. Người có phản ứng đầu tiên là Trương cục trưởng, vội cười nói: “Chúc mừng, chúc mừng, chúc mừng Vệ thiếu, Vệ lão tiên sinh chắc rất vui vẻ.” Trương phu nhân thân thiết lôi kéo Chu Dạ khen cô xinh đẹp.

Chu Dạ ngơ ngác, không kịp phản ứng. Một vài bạn học cùng lứa tuổi giật mình đi tới cười rộ: “Chu Dạ, không thể tưởng tượng được bạn đã đính hôn, lại còn là một rể kim quy nha! Hâm mộ chết đi được! Bạn thật xấu tính, không chịu tiết lộ thông tin, giấu kín quá nha…” Đều oán giận trêu chọc.

Chỉ có Trương Suất không nói gì. Chu Dạ nhìn ánh mắt cô đơn, bi thương của hắn, có chút khổ sở. Mặc dù cô cũng bất mãn khi Vệ Khanh giới thiệu như vậy, nhưng cũng không thể giống như lần trước, bốc đồng nói: “Tôi không phải là vị hôn thê của anh” làm mất mặt nhau trước mặt mọi người

Trương Suất đi tới phía trước, đưa hộp giấy cho cô. Chu Dạ nhìn nhìn, hỏi: “Đây là cái gì?” Trương Suất mở ra: “Đây là những bản phác họa mình đã vẽ từ nhỏ tới lớn, bây giờ tặng cho bạn.”

Chu Dạ cảm động, cô biết những bức phác họa này có ý nghĩa với người họa như thế nào. Cầm lấy một bản trên cùng, mở ra nhìn thấy, góc dưới bên phải lại viết tên mình, cô ngây ngẩn cả người: “Đây là tranh của mình mà? Nhưng mà mình lại không nhớ ra vẽ khi nào?” Vẽ một đống hoa quả, hiển nhiên là tiện tay mà vẽ. Nhìn thời gian, đúng là hai năm trước.

Trương Suất cười: “Bạn làm rơi, nhưng mình không trả lại cho bạn.” Nhưng vẫn lặng lẽ giữ gìn tới bây giờ. Hóa ra hắn có tình cảm với cô từ rất lâu nhưng lại lặng lẽ che giấu. Chu Dạ rất xúc động, ngón tay lướt nhẹ trên bản vẽ, cười cười: “Trương Suất, mình sẽ nhớ bạn.” Nàng sẽ nhớ kỹ người bạn đẹp trai ôn hòa này của mình.

Trương Suất vươn tay, Chu Dạ để mặc cho hắn ôm mình, cười tươi rạng rỡ. Trương Suất nhìn Vệ Khanh đứng phía xa, thở dài nói: “Chu Dạ, chúc bạn hạnh phúc.” Cô gật đầu: “Ừ, bạn cũng phải như vậy nhé.” Hy vọng mọi người đều giống nhau, luôn luôn vui vẻ, hạnh phúc. Mọi người đều tiến tới ôm, lưu luyến không rời.

Trước khi đi, Trương Suất vỗ vai Chu Dạ, nói: “Mình sẽ trở về thăm bạn.” Cố tình liếc mắt về phía Vệ Khanh, làm như khiêu khích. Cô gật đầu: “Ừ, tới lúc đó gọi điện cho mình nha, mình sẽ giúp bạn mở tiệc tẩy trần.” Cũng không để ý sắc mặt Vệ Khanh.

Từ nay về sau, mỗi người ở một nửa trái đất. Tương kiến thời nan biệt diệc nan, đông phong vô lực bách hoa tàn [17]. Cô đứng ở đó, nhìn biển người mờ mịt, nơi đây mỗi ngày không biết diễn ra bao nhiêu cảnh chia ly thăng trầm.

Vệ Khanh che trước mặt cô, bất mãn nói: “Mọi người đi rồi, em còn nhìn cái gì?” Trong lòng cô khó nén thương cảm, cảm xúc hụt hẫng, cũng không nói gì, ôm hộp giấy đi về. Vệ Khanh chỉ vào hộp, tức giận nói: “Đây là gì?” Tên nhóc Trương Suất kia đưa cái này cho cô, không biết là có ý gì. Nhưng mọi người đi rồi, hắn cũng không thèm so đo, chẳng qua hắn khó chịu khi nghe thấy cô nói câu kia. Nghĩ thầm, đến lúc đó phải nghĩ cách thay số điện thoại của cô mới được.

Đạo cao một thước, ma cao một trượng.

Ra sân bay, Vệ Lhanh hỏi: “Khi nào thì tới nhà anh?” Chu Dạ co người lại, cũng không biết trả lời thế nào, bỗng nhiên nhớ ra, chất vấn: “Vệ Khanh, vì sao vừa rồi anh lại nói em là vị hôn thê của anh? Anh quá đáng!” Bắt đầu cùng hắn quyết toán sổ sách.

Vệ Khanh nhìn không chớp mắt, nhíu mày nói: “Dù sao đây cũng là chuyện sớm hay muộn.” Nhìn dáng vẻ chắc chắn của hắn, Chu Dạ ngứa mắt nổi giận: “Ai nói thế? Ai nói em là vị hôn thê của anh! Anh cứ nằm mơ đi!”

Vệ Khanh quay đầu nhìn cô, sắc mặt không tốt, “Chu Dạ, em nói rõ xem, ý em là gì?” Tính tình Chu Dạ chẳng thay đổi gì cả, hắn cũng chẳng nói gì sai, lại nói lung  tung, mỗi lần đều như vậy, làm hắn tức chết rồi!

Hừ lạnh một câu “Em không phải vị hôn thê của anh!” Cô nghĩ đến ba từ “vị hôn thê” biểu hiện ý nghĩa thế nào, còn có chút hoảng sợ, suy nghĩ của cô nhiều lắm cũng chỉ dừng lại ở giai đoạn bạn gái.

Lời nói này làm đau lòng Vệ Khanh: “Chu Dạ, em không muốn ở cùng một chỗ với anh phải không? Em chỉ nghĩ muốn chơi bời một chút sao?” Vệ Khanh cùng nhiều cô gái chơi bời như vậy, đến hôm nay là hắn tự làm tự chịu. Hắn bi ai mà nhớ tới một câu, báo ứng khó chịu.

Chu Dạ quay đầu đi, không nhìn hắn, nổi giận đùng đùng ném một câu: “Không phải!” Nhưng thật ra rõ ràng vang dội, giống như con người cô, đúng là đúng, sai là sai. Lời phủ nhận này làm dịu đi không khí, cô cự tuyệt hắn vô số lần, nhưng chưa bao giờ hắn thích cô nói “không” như lúc này, tâm tình chuyển biến, hỏi: “Vậy em có ý gì?” Dịu dàng đi rất nhiều, tuy cùng là một câu, nhưng khác hoàn toàn giọng điệu chất vấn khi nãy.

Chu Dạ rầu rĩ nói: “Em không thích anh nói như vậy trước mặt người ngoài, em vẫn chưa phải là vị hôn thê của anh, em chỉ là bạn gái anh.” Cô hiểu rất rõ chênh lệch giữa hai người. Vệ Khanh lại không cảm thấy gì, nói: “Chu Dạ, lập thức sẽ như vậy thôi.” Cô lắc đầu: “Không, em không cần.” Cô lại từ chối.

Vệ Khanh thấy cô lại dỗi, lạnh lùng không để ý tới người khác, đành phải nói: “Được rồi, về vấn đề này chờ gặp cha mẹ anh xong nói sau.” Hắn cố ý ở nói như vậy trước mặt Trương Suất, đúng là có chút tâm kế, nhưng cũng không phải là hắn nói đùa. Không ngờ cô phản ứng dữ dội như vậy, ghét bỏ, đành phải tạm gác lại. Hắn phát hiện, muốn đối phó với Chu Dạ, phương pháp tốt nhất chính là kiên nhẫn, dần dần tới cuối cùng, cô cũng sẽ phải đầu hàng thôi. Không thể không thừa nhận, về phương diện nghị lực kiên nhẫn, Chu Dạ không thể nào bằng hắn được.

Vệ Khanh rẽ trái, Chu Dạ phát hiện ra, “Anh đi đâu vậy? Đi nhầm đường rồi.” Trường cô phải đi thẳng mới đúng. Vệ Khanh bình tĩnh nói: “Tới nhà anh, chỉ là ăn một bữa cơm, không có gì to tát cả.” chờ cô gật đầu đồng ý, không biết phải chờ tới ngày tháng năm nào! Tốt nhất tự quyết mà thôi.

Mồ hôi đầy đầu, Chu Dạ liên tục nói: “Vệ Khanh, em không đi, em vẫn chưa chuẩn bị tâm lý tốt.” Vệ Khanh nhíu mày: “Còn phải chuẩn bị tâm lý gì, ăn một bữa cơm mà thôi, em còn muốn nhịn đói từ ba ngày trước sao?” Chu Dạ kinh hoảng nhìn hắn: “Vệ Khanh, em muốn về trường…” Hắn nhìn về phía trước: “Ăn cơm xong, anh đưa em về.”

Cô nhìn thấy tình hình trước mắt không thể thay đổi, bỗng nhiên lấy tay ấn bụng nói: “Vệ Khanh, em đau bụng.” Bởi vì căng thẳng, sắc mặt trắng bệch, bụng có chút hơi đau. Vệ Khanh thấy cô như vậy, mặc dù hoài nghi cô giả bệnh, nhưng lại nhớ mấy ngày nay đúng kỳ của cô, liền nói: “Đi, anh đưa em tới bệnh viện khám.” Thật ra hắn rất cẩn thận, biết rõ chu kỳ sinh lý của Chu Dạ, sau đó hạn chế cô ăn cay ăn đồ lạnh.

Chu dạ chỉ hy vọng kéo dài thời gian, nhưng Vệ Khanh tìm người quen, cũng không xếp hàng, trực tiếp đi vào, khám xong, nhận đơn thuốc rồi đi ra. Vệ Khanh cầm thuốc nói: “Nhớ kỹ nhé, sau này ăn uống phải cẩn thân, chậm rãi điều dưỡng. Uống thuốc trước đi.” Cố ý chạy tới phố đối diện mua cho cô trà sữa vị dâu mà cô thích nhất.

Nhân cơ hội, cô thử nói: “Vậy đưa em về trường trước, em muốn đi ngủ.” Vệ Khanh liếc mắt nhìn cô một cái, thản nhiên nói: “Nhà anh rộng lắm, thừa nhiều phòng.” Cô đáng thương nhìn hắn: “Vệ Khanh… hôm nay thực sự em không muốn đi, lần khác được không?” Hắn thẳng thừng từ chối: “Không được!”

Chu Dạ không nói gì, không được tự nhiên đứng dậy, sau đó ném trà sữa trên tay cho hắn: “Em không uống trà sữa, em muốn uống Cappuccino.” Xoay người đi tới quán “Starbucks” phía đối diện. Vệ Khanh muốn đuổi theo, thì đèn chuyển sang đèn đỏ, hắn đành phải chờ. Lấy điện thoại ra: “Chu Dạ, đừng giận mà. Mua cà phê xong mau về.” Hắn đã quên, làm sao Chu Dạ lại uống cà phê xa xỉ như vậy.

Chu Dạ nhìn dòng người đối diện hắn, mở máy, lớn tiếng nói: “Vệ Khanh, em rất sợ ——” nói xong bước vào trong một chiếc taxi, cứ như vậy đi rồi…

Vệ Khanh không thể tưởng được tình huốn này sẽ xảy ra, cứ đứng ngây ngốc tại chỗ. Nửa ngày, cười khổ, Chu Dạ đúng là lắm trò.

Vẻ mặt buồn bực về nhà. Mẹ hắn thấy xe hắn từ xa, cười hì hì ra đón, nhìn trái nhìn phải, hỏi: “Không phải con nói sẽ mang con dâu về sao?” Hắn ném chìa khóa lên bàn. “Con dâu mẹ xấu hổ.” Vừa lúc Vệ lão đại tướng xuống lầu, vừa vặn nghe được, hừ lạnh: “Không biết con lại làm được chuyện tốt gì!” Dù ông không nói gì, nhưng cũng cố ý trở về sớm, chủ yếu là muốn gặp mặt con dâu nhỏ.

Vệ lão đại tướng có một thói quen, cho dù là người nhà, cũng không bao che khuyết điểm. Thằng con trai này của ông chỉ biết thói hư tật xấu, dạy dỗ không ít mà có khá lên được đâu.

Mẹ hắn “ôi” một tiếng, hỏi: “Có phải con lại chọc giận người ta không?” Bà biết con trai mình ở bên ngoài đùa giỡn với đám phụ nữ không ít, chỉ sợ tám chín phần là con dâu vì lý do đó mà không chịu tới cửa.

Vệ Khanh tức giận nói: “Con nào dám chọc cô ấy tức giận.” Mẹ hắn ngồi xuống, “Kỳ lạ thật đó, sao lại không tới nhỉ?” Vệ Khanh đau đầu, “Mẹ, vậy mẹ phải hỏi con dâu mẹ ấy, con biết làm sao được!” Mẹ hắn không nể mặt, “Con đó, còn dám nói như vậy! Người ta không đến còn không phải bởi vì con sao, sao con không cố gắng thêm một chút?” Vệ Khanh dở khóc dở cười, híc, hắn cố gắng nhiều thế còn chưa đủ sao? Bất đắc dĩ nói: “Mẹ, con dâu mẹ còn ít tuổi, da mặt mỏng, xấu hổ không dám tới cửa.”

Mẹ hắn trừng mắt: “Không phải con ăn nói không tử tế sao? Đứa nhỏ này cũng thật là, gặp thì cũng có gì đâu mà phải xấu hổ chứ?” Hắn thở dài: “Mẹ, con nghĩ là đợi một thời gian nữa rồi nói tiếp.” Hắn nghĩ có lẽ Chu Dạ đúng là chưa chuẩn bị tâm lý tốt. Tâm tư con gái luôn tinh tế phức tạp, không quyết đoán, ngay cả người phóng khoáng như Chu Dạ, ở phương diện này cũng không ngoại lệ.

Bà mẹ lại tức giận: “Con đó, không phải mẹ nói con rồi sao, chỉ có việc nhỏ như vậy, con còn muốn chờ bao lâu nữa? Con cũng sắp ba mươi rồi, sao có thể bình chân như vại được? Trước kia suốt ngày lăng nhăng hết cô này cô khác, mẹ không thèm nói, bây giờ vất vả lắm mới có người vừa mắt, mẹ và cha con đều rất vui, không cần điều kiện gì cả, chỉ cần con mau chóng kết hôn. Con nhìn Vệ gia nhà ta, từ trên xuống dưới, không có một tiếng trẻ con, nếu con không về, trong phòng yên tĩnh thật đáng sợ…”

Hai ông bà già ở trong một căn nhà nhiều phòng như vậy, thật tịch mịch.

Ngay cả Vệ lão đại tướng cũng nói: “Vệ Khanh, so với anh trai con, con may mắn hơn nhiều, đừng có hưởng phúc mà không biết phúc.” Gia nghiệp đã có con trai trưởng Vệ An kế thừa, mặc dù không nói là bị ép buộc tham chính, nhưng trên vai nặng trọng trách, tất cả mọi người đều nhìn thấy. Liên tục mấy ngày liền công tác không phân biệt ngày đêm, đã là chuyện như cơm bữa. Vệ Khanh cũng vì thế mới có thể tự do theo thương trường, thoát ly khỏi nhà giam quân chính. Mà Vệ An hôn nhân thất bại, mới khiến cho Vệ Khanh có quyền tự do lựa chọn. Có thể nói trên vai Vệ An nặng nề trọng trách.

Vệ Khanh không nói gì, một lát sau mới hỏi: “Anh con và chị dâu có về qua nhà không?” Mẹ hắn nghe xong, thở dài: “Đợi con dâu mới tới cửa, mọi người cùng trở về, rốt cuộc vẫn là người một nhà.” Sau lần trước Vệ An và Trần Lệ Vân đã mấy tháng không gặp mặt.

Chu Dạ chạy trốn bỏ về, trong lòng bất an, không biết Vệ Khanh nổi giận cỡ nào, cứ như vậy bỏ rơi hắn… nghĩ lại như vậy là không đúng, nhưng thực sự cô không muốn tới nhà hắn, tâm loạn, ngay cả bản thân còn không biết chuyện gì xảy ra. Vì thế buổi tối gọi điện thoại: “Vệ khanh —— “

Vệ Khanh nghiêm mặt nói: “Em còn biết đường gọi điện tới sao? Sao không biến mất luôn đi.” Hại hắn về nhà, không phân rõ trắng đen, bị mọi người mắng cho một trận, bởi vậy giọng nói có chút bực dọc. Dù gì đi nữa, cũng rất mất mặt.

Chu Dạ vội vàng xin lỗi: “Em xin lỗi mà… đừng tức giận có được không? Em biết sai rồi mà, Vệ thiếu đại nhân, đừng chấp tiểu nhân được không, …” Vệ Khanh cắt ngang lời cô: “Được, được, em nói nhiều vậy. Biết sai mà còn dám làm vậy? Biết rõ mà còn cố phạm phải, sai càng thêm sai!”

Chu Dạ khó thở, cũng bắt đầu không phân rõ phải trái: “Ai bảo anh trước mặt người khác nói lung tung, làm hại em hoảng sợ, sao dám tới nhà anh chứ? Còn nữa, anh có biết lời của anh ảnh hưởng ác liệt tới trường em thế nào không?” Ngay cả Tất Thu Tĩnh là người không bao giờ để ý tới mấy chuyện tin đồn bát quái, một lòng chỉ đọc sách thánh hiền cũng cố ý chạy tới hỏi cô: “Chu Dạ, nghe nói ngươi đính hôn, thật hay giả vậy?” Hiển nhiên đã bị chấn động.

Cô tức giận nói: “Ta nói ngươi có tin không?” Cũng không hoàn toàn phủ nhận, dù sao có lửa mới có khói, cứ phủ nhận thì ích gì, cứ quay đầu cho xong. Trong lòng, lầm bầm mắng thầm Vệ Khanh, đến cuối cùng còn có thể gọi điện thoại cho hắn, đã coi như không tính toán rồi.

Cặp oan gia lại không vui cúp máy.

Vài ngày sau, Chu Dạ tắm xong đi ra, trong kí túc chỉ còn cô và một bạn nữa chưa chuyển đi, không biết mấy người khác buôn chuyện gì mà nhiều vậy, ngay cả một chỗ đứng cũng không có. Lưu Nặc đang vùi đầu đóng gói hành lý, nói: “Chu Dạ, di động của bạn reo vài lần.”

Cô cầm lên xem, thấy dãy số lạ, nghĩ nghĩ, vẫn gọi tới, nếu số điện thoại quấy rối bình thường sẽ không gọi nhiều lần như vậy: “Alo, xin hỏi ai vừa gọi vào số này thế ạ?”

Bên trong truyền tới một giọng nói ôn hòa: “Chu Dạ phải không? Bác là mẹ của Vệ Khanh.” Chu Dạ nghe thấy, suy nghĩ một lát mới có phản ứng, nhất thời luống cuống tay chân, sợ người khác nghe thấy, vội chạy ra ban công: “Bác gái, cháu chào bác, vừa rồi cháu đi ra ngoài, không biết bác gọi điện, cháu xin lỗi.” Biết rõ đối phương không thấy, nhưng vẫn không ngừng gật đầu cúi người, vẻ mặt sợ hãi.

“Không sao, bác cũng không vội gì. À, bác vừa mới nhờ người ta mang cho cháu ít hoa quả và sữa, cuộc sống trong trường rất kham khổ phải không? Trước kia Vệ Khanh thường oán thán đồ ăn ở canteen trong trường rất khó ăn.” Bà nghĩ Chu Dạ còn trẻ, một cô gái nhỏ phải xa nhà mấy ngàn dặm, sống cũng không dễ dàng gì. Trước kia, Vệ Khanh từng ở kí túc, cuối tuần đều về nhà, oán thán cái này không tốt, cái kia không được, bởi vậy rất thương Chu Dạ.

Chu Dạ đứng lặng, không biết phải làm sao, liên tục nói cảm ơn, còn cẩn thận hỏi: “Bác gái, bạc gọi cho cháu có phải có chuyện gì muốn nói không ạ?” Mẹ Vệ Khanh cười: “Ha ha, đứa nhỏ này, nói chuyện sao lại khách sáo như vậy! Đúng rồi, tối thứ sáu tuần này cháu có rảnh không?” Chu Dạ vội nói có có. Bà nói: ‘Vậy là tốt rồi, nhớ tới nhà bác chơi nha, bác bảo Vệ Khanh tới đón cháu.”

Chu Dạ bị dọa, nhất thời không nói nên lời. Mẹ Vệ Khanh là ai chứ, còn cố ý hỏi: “Sao thế? Có phải bận chuyện gì không?” Chu Dạ đành kiên trì đáp: “Không có đâu ạ, đến hôm đó nhất định cháu sẽ tới.” Mẹ Vệ Khanh vừa lòng, ngắt máy.

Lão tướng ra tay, làm sao chạy thoát cho được.

[16]: theo hướng gió mà bẻ bánh lái, nghĩa giống với câu: gió chiều nào theo chiều

[17]:  Hai câu này trong bài Vô đề – tương kiến thời nan diệc biệt nam của Lý Thương Ẩn.

Bài gốc:

無題-相見時難別亦難

相見時難別亦難,

東風無力百花殘。

春蠶到死絲方盡,

蠟炬成灰淚始幹。

曉鏡但愁雲鬢改,

夜吟應覺月光寒。

蓬萊此去無多路,

青鳥殷勤為探看。

Phiên âm

Tương kiến thời nan biệt diệc nan,

Đông phong vô lực bách hoa tàn.

Xuân tàm đáo tử ty phương tận,

Lạp cự thành hôi lệ thuỷ can.

Hiểu kính đãn sầu vân mấn cải,

Dạ ngâm ưng giác nguyệt quang hàn.

Bồng Lai thử khứ vô đa lộ,

Thanh điểu ân cần vị thám khan.

Dịch nghĩa

Gặp gỡ nhau đã khó, chia lìa nhau lại càng khó

Gió xuân không đủ sức, để trăm hoa tàn úa

Tằm xuân đến chết mới nhả hết tơ

Ngọn nến thành tro mới khô nước mắt

Sớm mai soi gương, buồn cho tóc mây đã thay đổi

Ngâm thơ ban đêm chợt nhận ra ánh trăng lạnh lẽo

Đường từ đây tới Bồng Lai dù không xa

Chim xanh hãy vì ta mà ân cần thăm dò tin tức

Dịch thơ (Bản dịch của Xuân Như):

Gặp nhau đã khó huống chia xa

Đông phong dẫu nhẹ rụng trăm hoa

Tằm tơ đến chết còn chưa dứt

Lệ nến thành tro vẫn chửa nhòa

Soi gương một sớm hay đầu bạc

Lảy khúc thâu đêm lạnh nguyệt tà

Bồng Lai chốn ấy xa xôi lắm

Chí có chim xanh nhớ đến ta.
Loading...
Loading...
Tặng 100k Chơi Thử Miễn Phí
Close
Các bạn đang được đọc truyện

Có Lẽ Là Yêu Chương 35: Ly biệt

Online tại TruyenTranhTH.Net(Website hàng đầu Việt Nam chuyên cập nhật và sản xuất truyện tranh, truyện chữ hay và HOT nhất hiện nay).
Bộ truyện

Có Lẽ Là Yêu

được vị tác giả nổi tiếng

Lý Lý Tường

    chắp bút, đây là một bộ truyện hay và rất được ưa thích bởi các độc giả tại Việt Nam.Mỗi bộ truyện chữ Online nói riêng và truyện đọc nói chung khi được xuất bản không những mang một ý nghĩa giải trí riêng mà còn là tâm tư, tình cảm, nguyện vọng của chính tác giả gởi gắm vào.Chính vì vậy tác giả Lý Lý Tường đã tạo nên bộ truyện Có Lẽ Là Yêu - hấp dẫn này đây. Là một người mê đọc truyện

Ngôn Tình

    thì tìm đọc bộ truyện Có Lẽ Là Yêu là một lựa chọn hoàn toàn chính xác, bởi đây được xem là một trong những truyện hay nhất ở thể loại này.
Để mang đến quý độc giả yêu thích đọc truyện có thể trải nghiệm các chương mới nhất của bộ truyện Có Lẽ Là Yêu này bằng bản Tiếng Việt Online mới nhất, đội ngũ quản trị viên, biên tập viên cũng như cộng tác viên của Website TruyentranhTH.Net đã làm việc cật lực để phục vụ tốt nhất nhu cầu đọc truyện chữ của các bạn.Hy vọng khi đến với TruyentranhTH, các bạn sẽ có được những phút giây giải trí cực kỳ thoải mái cùng với những bộ truyện yêu thích của mình!Hãy bookmark ngay đường link của bộ truyện này lại để bạn có thể chắc chắn rằng mình sẽ được cập nhật chương mới nhất nhé!Đồng thời hãy LIKE fanpage của TruyentranhTH để ủng hộ cũng như theo dõi những bộ truyện hay nhất.
Close
Close